Xuống Cuối Trang

cựa mình, tỉnh dậy
Tường Vi: Triết Vũ, sao đầu mình quay quay thế này nhỉ? truyện gì đã xảy ra với mình thế
Triết Vũ (cười dịu dàng): không sao đâu. mọi truyện đều ổn, cô mệt quá nên mới bị ngất thôi. cả 2 người đó đều siêu thoát hết rồi, không cần phải lo lắng nữa. chúng ta về thôi.
Trên con đường trở về Học viện Dracate
Tường Vi: vậy mọi truyện diễn ra như thế nào vậy, Triết Vũ? Rột…rột…rột…ák, xin lỗi
Triết Vũ (mỉm cười): Xin lỗi gì tôi chứ? cô phải xin lỗi cái dạ dày của mình kìa. mà muộn rồi, chắc cũng chẳng còn quán ăn nào mở cửa đau nhỉ? vậy về đi, tôi sẽ nấu cái gì đó cho cô
Tường Vi: cậu uk?
Triết Vũ: yên tâm đi, không đau bụng đâu mà lo.
Tường Vi không ngờ rằng Âu Triết Vũ lại nấu ăn ngon như vậy và
càng không thể ngờ rằng trong phòng của Triết Vũ có hẳn cả bếp. tuy
nhiên cái màn”muốn ăn thì lăn vào bếp”của Âu Triết Vũ cũng giúp cô
tỉnh táo lại. Triết Vũ vẫn cứ là Hoàng tử Ác ma như ngày nào. không
chịu đối xử tốt với ai cho trọn vẹn. tuy nhiên, đây cũng là lần đầu
tiên trong 13 năm nay cô mới có thể cười thoải mái như thế. Tường
Vi trở về phòng và cô bỗng giật mình khi 1 tiếng nói cất lên trong
phòng cô: “làm gì thì làm nhưng đừng có quên nhiệm vụ của mình đấy.
và cũng đừng đến gần nó nhiều quá nếu không muốn bị Âu Triết Vũ
nhận ra. hiểu không?”Tường Vi phì cười: “hoá ra đi hai về ba là thế
này đấy hả? đừng lo, em không để Triết Vũ phát hiện ra đâu. “Bóng
đen tiến lại gần Tường Vi: “anh có tin mới cho em nè,
Dyland…”
Bóng đen tiến lại gần Tường Vi: “anh có tin mới cho em nè,
Dyland…”Tường Luân nói cái gì đó mà tg nghe không rõ lắm. chỉ biết
là 1 lúc sau thì thấy Tường Vi sửng sốt: “anh nói thật chứ. nhớ ra
rồi, chiều nay em bị ngất đi và sức mạnh cũng suy giảm đáng kể. có
lẽ lúc đó chính là lúc là lúc anh ấy bị thương. chả trách sao em
lại bị vậy”- Thiên Dã, cậu bảo sao? Hôm qua trong lúc thi hành
nhiệm vụ, anh Dyland đã bị thương hả? và có 2 người trong đội anh
ấy đã…đã chết uk? – Kì Bình sửng sốt
- Uhm…theo như mình được biết thì bên cạnh xác của 2 người đó còn có 1 dòng chữ viết bằng máu CÁCH GIẢI THOÁT DUY NHẤT – Thiên Dã trầm ngâm
- Cách giải thoát duy nhất là cái chết uk? tớ không hiểu gì cả. – Vô Kị nhíu mày
- Vụ này có vẻ giống vụ lần trước. Nhóm đi làm nhiệm vụ cũng bị sát hại, hiện trường để lại cũng có 1 dòng chữ KHÔNG CÒN CÁCH NÀO KHÁC. nhưng điều kì lạ ở đây là tại sao ngay cả 1 người mạnh như Dyland cũng bị đánh bại vậy? đối phương là ai mà có sức mạnh ghê gớm như vậy chứ – Chí Kiệt gãi gãi cái cằm
- Mấy hôm nữa Dyland sẽ về trường để điều trị và tịnh dưỡng. lúc đấy hãy hỏi anh ấy chứ đừng có đoán già đoán non nữa. ơ, Chấn Thiên. ek, đi đâu vậy
Chấn Thiên đang chạy thục mạng vội phanh lại
- Thiên Dã? ! có gì không nói. nói chuyện sau đi. tôi đang vội lắm
- Có gì mà chú mày cuống lên thế? – Chí Kiệt tò mò
- Có tin về Carey. có lẽ cô ấy còn sống – Chấn Thiên nói gấp
Cả 4 cái mồm như cùng đồng thanh: “Cái gì? thật không? sao biết?”. Chấn Thiên đành cố gắng kể tóm tắt truyện đã xảy ra vào tối qua
- Lúc đó bọn này đang ở trong phòng Triết Vũ thì có tiếng gõ cửa. ra mở cửa thì không thấy ai ngoài 1 hộp quà. mở ra bên trong thấy đầy sao giấy và còn kèm theo 1tấm thiệp màu tím nhạt
- Vậy thì sao? vậy thì lên quan gì tới tin Công chúa còn sống? – Thiên Dã cuống cả lên. không còn giống Thiên Dã hằng ngày nữa
- Trong tấm thiệp đó có ghi như sau:
Lời cầu nguyện xưa chàng còn nhớ?
Khúc nguyện cầu dành riêng cho em
Em sẽ mãi là đoá hoa bé nhỏ
Níu giữ chân chàng mãi không xa
- C…CAR…EY…Y…Y!!! đúng là Công chúa rồi – Thiên Dã mặt tái đi
- Gì chứ. tớ không hiểu. sao cậu biết đó là Công chúa Carey? – Kì Bình mặt ngẩn ngơ
- Thực ra thì đó là 1 câu chuyện hồi còn bé, mọi người hẳn đều biết Carey giỏi thế nào. cô ấy trời không sợ, đất không sợ nhưng chỉ có 2 người khiến cô ấy bị khuất phục. 1 là người anh trai cô ấy hằng kính yêu – Hạ Tường Luân. và 2 là những hồn ma. cô ấy rất sợ ma. sợ đến kì lạ. có thể nói là cô ấy sợ ma 1 cách không bình thường. chưa từng thấy ai trên đời này lại sợ ma như cô ấy. chỉ cần nghe truyện ma cũng đủ khiến Carey mấy tháng trời bị ám ảnh không ngủ được. Vào ngày Halloween, cô ấy không dám ra khỏi nhà. và thế là Triết Vũ và Chấn Thiên quyết định trọc cô ấy 1 chút, coi như là để trả thù những lúc cô nàng khủng bố 2 chàng. các cậu từng gặp Carey vài lần rồi nhỉ? trong mấy buổi tiệc của các gia tộc danh giá
- Công chúa ác ma. mình chưa từng gặp ai mà nghịch ngợm và đáng sợ như thế – Kì Bình nhớ lại
- Ukm, các cậu mới bị cô ấy bắt nạt có vài lần còn chưa chịu nổi thì hỏi sao bọn Triết Vũ và Chấn Thiên bị hành hạ như cơm bữa lại không tận dụng cơ hội ngàn năm có một này để trả thù. và kế hoạch đặt ra là 2 người Triết Vũ và Chấn Thiên sẽ đóng giả làm ma và xuất hiện trước mặt Carey hù chơi. và Carey đúng là đã hoảng sợ. nhưng không ngờ, carey sợ đến độ bị ngất đi. bọn tôi phải đưa cô ấy vào viện cấp cứu. Hôn mê mất tiếng đồng hồ mới tỉnh lại. Triết Vũ và Chấn Thiên rất hối hận. Carey sau khi biết được sự thật đã không thèm nói chuyện với 2 đứa nó cả tháng trời. cô ấy giận. và Triết Vũ đã sáng tác hẳn 1 bài hát để xin lỗi Carey. chắc các cậu đều biết Âu Triết Vũ là 1 thien tài âm nhạc nhỉ. chính nhờ vụ này mà tài năng của Triết Vũ mới được phát hiện đó. Ca khúc đầu tay của Triết Vũ tên là Khúc nguyện cầu.
- Khúc nguyện cầu? mình rất thích ca khúc này. hoá ra đó là sáng tác của Âu Triết Vũ uk?
- Uk, là của Âu Triết Vũ dành tặng riêng Công chúa Carey. điều này ngoài 6 người bọn mình ra – anh Tường Luân, Dyland, Carey, Triết Vũ, Chấn Thiên và mình- Và h có thêm 3 cậu thì không còn ai biết truyện này cả
- Nói vậy thì đúng là Công chúa Carey còn sống rồi – Chí Kiệt mặt sáng lên trông thấy – Người đẹp của mình vẫn còn sống uk? có mơ cũng không nổi. vậy còn anh Tường Luân thì sao
- Đúng vậy, còn anh ấy nữa. nếu carey còn sống thì có lẽ anh
Tường Luân cũng còn sống. vậy sao cả 2 người đó không chịu xuất
hiện, nguyên nhân là gì? – Vô Kị đăm chiêu – lẽ nào 2 người họ
định…
Tại căn phòng phía dưới trường Dracate. Cô gái khả ái và vô cùng
xinh đẹp, diễm lệ Đan Linh nhìn Tường Luân không chớp mắt
Đan Linh: anh nói gì cơ, Tường Luân. em nghe không rõ.
Tường Luân: kìa, Đan Linh. em đừng như thế mà
Đan Linh (hét ầm lên): anh có bị làm sao không thế Hạ Tường Luân? anh đã gây ra truyện gì thế này. nếu việc Carey còn sống đến tai bọn chống đối học viện thì sao đây? và rồi họ sẽ biết cả anh và Carey còn sống. Carey bây h chính là Hàn Tường Vi. anh muốn con bé gặp nguy hiểm hả
Tường Luân (mỉm cười): Đan Linh, nhìn em kìa. em lo lắng quá rồi đấy. anh bảo Tường Vi ra mặt cũng có lí do cả mà.
Đan Linh (nhíu mày): chẳng lẽ anh muốn thăm dò xem ai là nội gián của trường chúng ta uk
Tường Luân (gật đầu, cười): em ngày càng thông minh đấy nhỉ, Đan Linh. h đã hiểu ngay được ý của anh rồi
Đan Linh (tức giận): ya, cái anh này, ý anh là gì thế hả. ám chỉ em ngu phải không. anh muốn chết ak. vâng, em ngu, anh không hài lòng thì sao lại còn…
Tường Luân (ôm Đan Linh vào lòng): nhưng biết sao được, anh lại thích kiểu con gái dại khờ như em mới khổ chứ. em thông minh cũng được, ngốc cũng được. anh vẫn sẽ mãi chỉ yêu mình em. Hạ Tường Luân sẽ chỉ có mình Phạm Đan Linh mà thôi.
Đan Linh (đỏ bừng mặt): anh nói gì thế. ai thèm yêu anh chứ. yêu anh khổ lắm. em không yêu anh đâu
Tường Luân (ôm chặt Đan Linh hơn): em dám nói lần nữa không. em hư nhỉ. dám nói yêu anh là khổ hả. thế thì cả cuộc đời của em khổ rồi. bởi vì không có ai dám yêu em đâu, ngoai trừ anh thôi. vì vậy em hãy quen với số phận bất hạnh đó của mình đi. nhớ là ngoài anh ra, em không được yêu ai khác đâu đấy
Đan Linh (mặt tiếp tục đỏ hơn): em biết rồi. em chỉ yêu mình anh Tường Luân thôi mà.
Ngược lại ở 1 nơi khác vào lúc này đang có 1 anh chàng vô cùng
khổ sở với những gì đã xảy ra. Triết Vũ thật sự không biết phải làm
gì lúc này. “tại sao chứ. tại sao lại đúng vào lúc này chứ hả
Carey. mình đã chờ cậu 13 năm, tại sao cậu không trở về sớm hơn lại
quay trở về đúng lúc này, khi tớ quyết định quên cậu để cho mình 1
cơ hội đến với người khác. tớ phải làm sao bây h. tớ vẫn nhớ lời
hứa ngày xưa giữa bọn mình nhưng cậu biết không, với tớ bây h, đầu
heo rất quan trọng. nói với tớ đi, tớ nên làm gì vào lúc này hả
Carey.
tạm thời hãy theo dõi câu chuyện qua lời kể của tường vi naz.
aizzzzzzzzzz mệt quá! đôi khi mình tự hỏi là liệu anh hai của mình
có bị làm sao không nữa. tại sao tự dưng lại muón mình xuất hiện
dưới thân phận của Carey chứ. mà cũng không hiểu nổi tại sao mình
lại đồng ý với cái ý kiến dở hơi này của anh Tường Luân nữa. ặc.
mình cũng điên rồi. có lẽ là mình muốn nhắc nhở Triết Vũ về cô bé
ngày xưa chăng? vì sợ Triết Vũ sẽ quên mất cô bạn thuở nhỏ Carey
uk? hay là sợ Triết Vũ sẽ thích người khác và quên mình, quên cả
lời hứa ngày đó? ôi, không nghĩ nữa, đau đầu quá đi. ngày mai là
vòng sát hạch cuối cùng rồi. cầu trời khấn phật cho con tai qua nạn
khỏi, qua cửa trót lọt. được vậy con xin đội ơn các vị. con sẽ cúng
cả 1 quả chuối xanh, ak nhầm 1 nải chuối xanh cho các vị chia nhau
đánh chén
- Maruvi, cô còn làm gì ở đây vậy. sao không mau đến lớp đi, muộn rồi kìa – không cần quay đầu lại nhìn cũng biết là của lão Chấn Thiên rồi. chỉ có thằng cha này mới gọi mình bằng cái tên kì cục như thế thôi. ko hiểu sao từ hôm qua đến h, hắn ăn nhầm đồ ôi thiu ở đâu mà mê sảng gọi mình bằng cái tên Maruvi nữa
- Giang Chấn Thiên, cậu gọi ai là Maruvi hả? – Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt củ tỏi. đừng ai nghĩ hắn là bạn thân thuở nhỏ của tôi mà tôi tha cho nhé. lầm to. đợi đấy mà xem, ngày mai cậu sẽ đến với cuộc sát hạch dưới hình dạng 1 con heo cho coi.
- Thì gọi cô chứ còn ai nữa, đầu heo. mà cô có biết Maruvi có nghĩa là gì không – Chấn Thiên cười ranh ma. tên này có 1 đặc điểm rất giống Triết Vũ đó là đểu như nhau. mà đúng hơn là chỉ đểu với mỗi mình tôi. từ ngày xưa đã thế rồi. nhưng tên Giang Chấn Thiên này thì bộp chộp và thiếu chín chắn hơn Âu Triết Vũ. tóm lại là hắn vẫn thua xa Triết Vũ của tôi
- Giỡn hoài. cậu nghĩ tôi ngốc lắm đấy ak mà không biết cậu gọi tên Maruvi với ý nghĩa gì. ghép giữa Maruko và Tường Vi chứ gì. – Nhìn mặt thằng bé kìa. đang shock hả em? đừng tưởng chị là con bé ngốc nghếch ngày xưa nha. bị gọi là Chaikorey mà không biết gì thằng em đang đá xoáy chị. Chaiko em gái Chai- en và Carey. hừ, nghĩ h vẫn còn nổi 1 cục tức nè. lúc đó mình còn ngây thơ khen đó là cái tên hay và cứ yêu cầu mọi người gọi mình bằng cái tên đáng ghét đó nữa. ặc ặc.
- Ôi, honey của anh cũng thông minh nhỉ. ko còn là đầu heo ngày nào nữa rồi – Tên Giang Chấn Thiên làm bộ mặt mếu máo. còn tôi làm động tác muốn ói. thằng bé chưng hửng thấy rõ – Này, Maruvi cô…- Tự nhiên thấy mắt hắn tối lại, cả bản mặt sa sầm tôi có hơi hoảng
- Này, Giang Chấn Thiên. sao cậu lại nhìn tôi như thế
- Cô…cô…thật sự là rất giống…mà đầu heo này, cô thích ai chưa – Hơ tự dưng hỏi câu”cô thích ai chưa”, tên này vô duyên thật
- Tôi đã thích ai chưa thì liên quan gì tới cậu mà hỏi – Tôi nhìn hắn đăm chiêu. Chấn Thiên có vẻ bối rối
- Không, chẳng liên quan gì tới tôi, tò mò thì hỏi thôi. ko thích thì không cần phải trả lời đâu. – Hắn quay mặt ra chỗ khác tránh ánh nhìn soi mói của tôi
- Tôi có rồi. tôi thích 1 người rồi. – Tự dưng buột miệng tôi lại đi khai ra. mình rõ là hâm mà. phải gọi số bệnh viện tâm thần đặt chỗ trước thôi. Chấn Thiên có vẻ ngỡ ngàng nhưng không có vẻ ngạc nhiên
- Uk, tất nhiên 1 cô gái xinh đẹp như cậu phải có người yêu rồi. hình như tôi hỏi thừa – mặt Chấn Thiên thoáng tái đi. tên này hôm nay lạ lắm
- Thật ra có truyện gì phải không? – Tôi hồi hộp nhìn hắn
- không, không có gì hết – Chấn Thiên vẫn không chịu (không dám) nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói. – mà thôi tôi đi đây. không muộn mất
- Khoan đã. đừng đi vội. tôi biết cậu hỏi tôi câu hỏi này là có mục đích. mau nói ra đi. cậu có truyện gì phải không? – Tôi gằn từng tiếng một. chắc chắn phải có truyện gì đó không ổn.
- Là Âu Triết Vũ phải không? – Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi. có gì trong mắt hắn bảo tôi là hãy lắc đầu, hãy phủ nhận
- Gì cơ? – Tôi đơ trong 2s
- Có phải người cô thích là Triết Vũ không? – Hắn nhìn tôi như muốn thiêu cháy người ta luôn ấy. tên này đúng là mấy hôm nay ăn nhầm phải đồ hỏng mà
- Tôi…tôi…- Tại sao mình lại ấp úng và lúng túng thế này chứ
- Từ bỏ đi. – Hắn nói lạnh lùng
- Hả? – Tôi há hốc miệng. cái thằng này…
- Tôi bảo cô từ bỏ đi, kẻo người bị tổn thương sẽ là cô đấy. cô không biết là Triết Vũ chỉ thích có mình Careyhay sao? mãi mãi nó sẽ không thay đổi tình cảm đó đâu. cô nên quên nó đi thì hơn. mà nói cho cô biết luôn. cô rất giống, thật sự rất giống Carey. nhiều khi cũng ngốc nghếch như cô ấy. có lẽ vì vậy mà Triết Vũ dạo này mới quan tâm cô như vậy. đừng ảo tưởng là Triết Vũ có tình cảm với cô. hiểu không hả. nó đang không biết cô là Carey hay Tường Vi đâu. nó có lẽ muốn thông qua cô mà quên đi hình ảnh Công chúa thôi. cô sẽ chỉ là cái bóng, là người thế vai của Carey thôi, đồ ngốc ak. quên đi và rời khỏi trường này đi.
- Tôi…tôi không thể. đúng, người tôi thích là Triết Vũ
nhưng…
- Tôi…tôi không thể. đúng, người mình thích là Triết Vũ nhưng…
- Triết Vũ sẽ không chấp nhận cô đâu. đặc biệt là khi bây h nó phát hiện ra Carey còn sống, nó sẽ không đáp trả tình cảm của cô đâu. rời khỏi đay đi trước khi cô lún quá sâu vào mối tình không có kết thúc tốt đẹp này.
- Chấn Thiên, tôi…- Chấn Thiên nói đúng. Triết Vũ dạo gần đây
quan tâm mình là vì Carey hay Tường Vi? nếu chọn lựa, cậu ấy sẽ
chọn Carey sắc sảo hay chọn Tường Vi ngờ nghệch. giữa tôi của quá
khứ và tôi của bây h, câu ấy thích con người nào hơn. đều là tôi
nhưng lại là 2 con người khác nhau. có lẽ Chấn Thiên nói đúng. có
lẽ Triết Vũ chỉ muốn thông qua Hàn Tường Vi mà quên đi Carey. hà
nếu thật vậy thì đau khổ quá nhỉ? muốn thông qua tôi để quên đi
tôi. mà nếu được làm người thế vai đã tốt. Triết Vũ còn chưa có nói
gì về việc có thích tôi – Hàn Tường Vi cơ mà. Chấn Thiên này, cậu
lo xa quá rồi. Carey hay Tường Vi đều là một. chỉ là một, vì vậy dù
Triết Vũ thích ai thì cũng chẳng sao. ít nhất là lúc này cũng chưa
sao.
Hôm nay là vòng thi cuối. qua vòng thi này, đợt sát hạch sẽ kết
thúc. thật là mệt mỏi. chẳng hiểu sao suốt từ hom qua tới h, âu
Triết Vũ cứ tránh mặt tôi suốt. hình như việc Carey có thể còn sống
làm cậu ấy bị hoang mang thì phải. và cậu ấy đang tránh xa tất cả
các bạn nữ có thể. có vẻ như Âu Triết Vũ sợ nếu Carey xuất hiện sẽ
hiểu lầm cậu ấy chăng? ôi trời. mà quay lại với phần thi cuối của
bọn tôi. Bọn tôi được yêu cầu là sẽ thực hiện 1 nhiệm vụ (không thể
trốn được, vì lớp tôi là lớp chọn mà. nên yêu cầu của vòng thi cuối
rất cao, rất khó. mà mình cá là lão Black chính là người nghĩ ra đề
thi này. tính cái lão này thật sự đúng là rất khó chịu. cả tuần vừa
qua, lão luôn tim cách làm bẽ mặt mình nhất có thể. chê mình không
có tài cán gì cũng chẳng xinh đẹp, gia đình không giàu có, chắc chỉ
là 1 gia đình hạng xoàng, kém cỏi. thân cô thế cô mình đành ngậm
ngùi, không dám cãi lại. hừ, để anh Tường Luân mà nghe thấy lão chỉ
trích gia tộc nhà mình thế xem, chắc lão sẽ hối hận vì đã đến
trường Dracate làm thanh tra thôi. Mà thôi, cái lão có mắt không
thấy núi Thái Sơn như lão ta thì nhắc làm gì cho tốn nước bọt. Bọn
mình được chia thành các nhóm tham gia thực hiện các nhiệm vụ khác
nhau. hức, xui xẻo làm sao mình và Triết Vũ lại không được cùng 1
đội. Chán quá đi mất. haizzzzzzzzz. mỗi nhóm sẽ có 2 thành viên và
1 người năm 2 đi theo hỗ trợ, giúp đỡ những lúc cần thiết
SƠ ĐỒ PHÂN NHÓM THAM GIA THỰC HIỆN NHIỆM VỤ VÒNG BA
Nhóm 1: Âu Triết Vũ + Giai Đình (sao lại là cô ta chứ. mình nghi ngờ về độ công bằng, chính xác và trung thực của kết quả bốc thăm). hỗ trợ là Đường Chí Kiệt
Nhóm 2: Giang Chấn Thiên + Trịnh Trúc Lam. nhóm này coi bộ khó naz. hai anh chị nhà này thì như nước với lửa, như chó với mèo. chỉ tội nghiệp anh Thiên Dã đi theo hỗ trợ khổ
Nhóm 3: Trần Tử Khiêm + Lana. nhóm này sẽ nhận được sự giúp đỡ của Lăng Vô Kị
Và cuối cùng là nhóm của tôi. tập hợp của 1 lũ kém cỏi. đối tác là 1 kẻ vô danh tiểu tốt, tôi còn chưa bao h biết đến sự tồn tại của hắn cơ, mặc dù hắn là bạn cùng lớp của tôi 100%. tên hắn là Thế Trung. may phước sao tôi còn bị tên ngốc Đỗ Kì Bình theo ám quẻ nữa chứ. tuy hắn là 1 người rất giỏi nhưng so với các thành viên trong Hội hs, hắn là kẻ kém nhất, hix. mà thôi ít nhất cũng không phải là 1 kẻ vô danh nào nữa là đội ơn Chúa rồi. Thế tôi mới bảo kết quả bốc thăm rõ ràng có vấn đề, nhìn sơ qua cũng biết tình thế thật sự bất lợi cho tôi. ôi má ơi, help me! không biết yêu cầu của các nhóm khác thế nào chứ nhiệm vụ của nhóm chúng tôi đúng là có mơ cũng không ngờ nổi. truy tìm manh mối của Lynxia Queen. nghe nói dạo gần đây, cô ta thường xuất hiện ở tp Saint Hannee này. và chúng tôi cần phải điều tra xem cô ta xuất hiện để làm gì. Ôi, Chúa ơi. Người ưu đãi con quá. Đến sinh viên năm3 còn chưa thể thực hiện được nhiệm vụ này mà…giết con đi còn hơn. Và thế là 3 người bọn tôi rời khỏi Học viện Dracate. chúng tôi đi tới ngôi làng pháp thuật (nơi tập trung rất nhiều phù thuỷ cũng như quán bán các đồ dùng, nguyên liệu pha chế ma dược, tốm lại là tất cả cái gì có thể liên quan đến pháp thuật). tôi đã từng đến nơi này hồi còn nhớ, rất nhiều lần cùng Triết Vũ nên cũng không cảm thấy quá bỡ ngỡ với những gì đang diễn ra trước mắt. Cả 2 tiếng đồng hồ đi hỏi loanh quanh đều chỉ nhận được những cái lắc đầu không biết. đang vô cùng chán nản thì tên Thế Trung nhìn tôi nói
“hay tụi mình vào cái quán kia uống chút nước và nghỉ ngơi đi. cậu có vẻ mật đấy”- Hắn nói. tôi nhìn thấy cái quán hắn chỉ khá quen. hình như tôi từng vào quán đó 1, 2 lần rồi.
“đúng vậy, Tường Vi. nhìn em có vẻ không khoẻ đâu. nghỉ ngơi phục hồi sức lực rồi đi hỏi tiếp sau. “- Tên Kì Bình gật đầu cái rụp. hừ đúng là 1 cái lũ lười biếng và ham ăn. không lo đại cuộc đi mà chỉ nghĩ đến việc nghỉ ngơi ak
“được thôi”- Tôi đồng ý. và chúng tôi kéo vào quán Casipio. vừa chân ướt chân ráo bước vào chỗ, chưa kịp tìm chỗ ngồi thì 1 tiếng nói bỗng vang lên
“3 người ngồi đây đi”- 1 ông già niềm nở bảo bọn tôi ngồi cùng. ông ta nhìn rất nhân từ và có vẻ tốt bụng. chòm râu bạc động đậy khi ông ta cầm cốc nước lên uống. mái tóc cũng đã bạc trắng. nhìn ông ta như 1 ông bụt vậy. vì ngó mãi mà cũng không thấy có chỗ trống (công nhận quán này đông khách thật) nên 3 người bọn tôi đành ngồi xuống bàn của ông lão. chưa kịp ấm chỗ thì ông lão lại lên tiếng. và câu nói của ông ta làm tôi choáng toàn tập: “Đã lâu lắm rồi cháu không đến đây nhỉ, cô bé. h không đi cùng cậu nhóc đẹp trai nữa sao. đáng tiếc quá. vậy mà ta cứ tưởng sẽ mãi không bao h được gặp lại cháu. ta nghe người ta đồn cháu đã chết. thì ra đúng là tin nhảm nhí. thật may cháu vẫn còn sống. ta biết cháu sẽ không chết mà. ta đã giữ đúng lời hứa nhé…ngày nào ta cũng đến quán này và cuối cùng ta đã chờ được đến lúc để trả lại cho cháu món đồ này”. và ông lão xoè ra trước mặt tôi 1 hộp gỗ nhỏ. Hộp gỗ đó…tôi biết hộp gỗ đó. tôi không dám tin vào những điều đang xảy ra trước mắt mình nữa. tim tôi như ngừng đậpTại văn phòng của bộ trưởng bộ pháp thuật:
“vẫn chưa tìm ra chiếc hộp gỗ của tiểu thư Như Nguyệt sao? các người làm ăn kiểu gì thế hả? có biết chiếc hộp đó quan trọng như thế nào với sự tồn tại của thế giới pháp thuật này không? Chiếc hộp đó nắm giữ vận mạng của tất cả chúng ta đó”- Bộ trưởng Bộ pháp thuật Bùi Nhất Đăng hét lên đầy tức giận.
“kìa, ông Bùi. ông đừng có lo lắng quá như thế. sẽ không có truyện gì xảy ra đâu”- Trịnh lão gia lên tiếng
“Cụ Trịnh, sao tôi không lo lắng được chứ. Đã tìm kiếm cả hơn 10 năm nay mà vẫn không chút tung tích gì về hộp gỗ Ánh sáng của tiểu thư Như Nguyệt. tôi…nhỡ chiếc hộp đó rơi vào tay của phe chống đối học viện Dracate thì sao?”- Ông Bùi thoáng tái đi
“Thì sao uk? sẽ chẳng sao đâu. chỉ có chủ nhân của chiếc hộp mới
mở được nó ra thôi. Nói cách khác là ngoài công chúa Carey ra thì
sẽ không còn ai có thể mở được nó nữa. mà cả cô ấy thì đã…”- Nói
đến đây giọng ông Trịnh bỗng trầm xuống.
Đầu óc của tôi đang quay cuồng. Tôi thấy tim mình sắp nổ tung lên.
không thể tin vào mắt mình được nữa. tôi ngỡ là tôi đang mơ. Chiếc
hộp gỗ này là…
“Cháu hãy cầm lại chiếc hộp của mình này, cô bé. ta đã giữ đúng lời hứa. ko cho ai động vào hay biết đến sự tồn tại của nó. và bây h hãy nhận lại này, Như Nguyệt, chiếc hộp cháu đã nhờ ta cất giữ ngày đó”- Ông lão nói và đặt trước hộp vào lòng bàn tay tôi. Tay tôi bây h run quá.
“Chiếc hộp Ánh sáng…g…g”- Tôi cố gắng thở đều
“Như Nguyệt uk? Cái tên này hình như đã nghe ở đâu đó. “- Đỗ Kì Bình lên tiếng. Còn tên Thế Trung thì ngồi im không nói gì. vì hắn đâu biết gì mà nói
“Như Nguyệt là tên mẹ em. “- Nói rồi tôi nắm thật chắc chiếc hộp gỗ trong tay như sợ nó sẽ rơi mất. Chiếc hộp quý giá của gia tộc tôi. Chiếc hộp mà anh trai tôi- Hạ Tường Luân đã cất công đi tìm kiếm bao nhiêu năm trời. Chiếc hộp đã thất lạc cùng với sự ra đi của bố mẹ tôi. Họ ra đi quá đột ngột mang theo bí mật về nơi cất giấu chiếc hộp ánh sáng này xuống nấm mồ của mình. Cả thế giới pháp thuật này đã bỏ ra rát nhiều công sức mà vẫn không thể tìm thấy manh mối gì về nó. VÀ h đây, ngay trong giây phút này, tôi đang cầm nó trên tay. Tôi tưởng mình đang bị mộng du chứ.
“cháu không phải là Như Nguyệt. Mà là con gái của Như nguyệt uk”- Ông lão nhìn tôi ngạc nhiên
“Vâng. Như nguyệt là mẹ cháu. mẹ cháu đã mất cách đây 14năm rồi ak”- Tôi nhìn ông lão
“vậy uk”- Ông ấy có vẻ buồn quá – “đáng tiếc thật. ta phải đi rồi. hẹn gặp lại cháu vào lần khác. tạm biệt”- Ông lão không nghe tôi nói gì đã đi ra khỏi cửa. tôi lặng nhìn bóng ông dần mất hút ở cuối con đường
“Chiếc hộp này có gì ak mà em nâng niu dữ vậy”- Kì Bình hỏi tôi
“bảo vật của gia đình em đấy. bí mật. không cho anh biết thêm gì nữa đâu. nên không hỏi nữa nha anh. “- Tôi nháy mắt. nhìn mặt Đỗ Kì Bình tiu nghỉu. Sau đó chúng tôi quyết định đi về trường Dracate, dù sao cũng sắp hết thời gian làm nhiệm vụ lần này rồi. chúng tôi phải trở về thông báo kết quả. Mà mấy ông thanh tra không thể nói gì chúng tôi được. nhiệm vụ này đâu có phải là dễ chứ. đặc biệt khi đối tượng lại là nhân vật cấp cao của phe chống đối Học viện Dracate. tuy nhiên chúng tôi không biết rằng có 1 nguy hiểm đang chờ đợi chúng tôi ở phiá trước con đường trở về.
Tôi vẫn đang rất hoan hỉ với việc nhận được chiếc hộp Ánh sáng thì bỗng có 1 tiếng nổ lớn vang lên ở phía sau lưng. 3 người chúng tôi vội quay lại nhìn. có 1 toán người xuất hiện trong màn khói. Họ mặc áo choàng màu đen. đứng giữa là 1 cô gái trẻ và xinh đẹp. Cô ta có mái tóc óng ả như suối. làn da trắng nõn và môi chúm chím như hoa anh đào. Quả là 1 mĩ nữ.
- Để ta đoán, bọn mày là cẩu của học viện Dracate phải không – Cô gái lên tiếng
- Cô là ai? – Kì Bình lên tiếng
- Là người mà bọn cẩu chúng mày đang đi tìm đó – Cô ta cong môi
- Ra cô là Lynxia Queen. lâu rồi không gặp. cô h cũng là cẩu cho phe chống đối rồi nhỉ – Kì Bình cười khinh bỉ
- Mi là Đỗ Kì Bình phải không? đàn em năm dưới mà ăn nói vô lễ như thế với đàn chị sao? xem ra Dracate không dậy dỗ bọn mày nghiêm chỉnh rồi. – Lynxia cười khuẩy
- Cảm ơn, nhưng bọn tôi chỉ được dậy phải ăn nói lịch sự với con người thôi. còn với loại chó dại như cô chúng tôi được yêu cầu phải ném đá cho chết – Tôi lên tiếng. có lẽ nỗi tức giận lần bị chị ta vu khống ngày trước trong tôi h đang được dịp bùng phát
————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.KhocTham.MoBi. Chúc bạn có
những giây phút vui vẻ.
www.KhocTham.MoBi – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di
động…!
————————-
- Mày là…con ranh con. mày dám nói thế với tao đấy hả. mày chán sống rồi ak – lynxia rõ ràng đang rất bực mình khi bị tôi chơi cho 1 vố như vậy. mụ ta tím tái mặt mày – Số bọn mày xui rồi. tao đang đi tìm bảo vật cho chủ nhân nhưng tại bọn mày lại xuất hiện làm ngứa mắt nên nếu có chết cũng đừng trách tao ác độc. Nói rồi khoảng 10 tên mặc áo choàng đen bao vây kín chúng tôi. Có vẻ như là họ sẽ lao vào giết chúng tôi vậy. Và đúng lúc đó thì tên đồng hành với tôi – Thế Trung ngất xỉu. Chắc do hắn sợ quá. hix. thế là chỉ còn mình tôi và Đỗ Kì Bình phải đối phó với hơn 10 tên của phe chống đối. Các thần chú cứ bay xèn xẹt trên đầu tôi. tôi không thể sử dụng pháp thuật được. vì vậy tôi tìm cách né các câu thần chú. lúc đang nghiêng người để tránh câu thần chú”bất tỉnh”của 1 kẻ chùm mặt thì 1 tia sáng từ bàn tay của Lynxia phóng về phía tôi. tôi biết sức mạnh của chị ta. sấm sét. nếu bị trúng sét của chị ta, e rằng tôi sẽ lành ít dữ nhiều. và luồng sét này đúng là được chị ta phóng ra để tấn công tôi thật. tia sét của chị ta đã lao đến chỗ tôi. tôi hét lên: “KHÔNGGG!!!”Chúa ơi, xin hãy ở bên con!!!
Một tiếng phịch vang lên. 1 người vừa đổ xuống nền đường. Là Đỗ Kì Bình. Anh ta đã lao ra đỡ cho tôi và bị trúng sét của Lynxia Queen. VÀ bây h thì anh ta đang ở trong tình trạng bất tỉnh. ôi má ơi. Sao tôi lại có những người đồng hành như thế này chứ. Điều này có nghĩa là tôi sẽ phải tự chiến đấu 1 mình hả trời. Đồng ý là Đỗ Kì Bình vì tôi mà bị thương nhưng…anh ta ngất đi thế này thì có khác gì bảo tôi cũng chuẩn bị xuống địa ngục cùng anh ta không. Lynxia sẽ xử đẹp tôi cho mà coi. Hết cách rồi. Có lẽ mình phải sử dụng sức mạnh thật rồi. Ôi, Triết Vũ ơi, cậu đang ở chỗ nào, có biết là cô bạn thân của cậu sắp vĩnh biệt cõi đời ở nơi này rồi không? Lynxia nhìn tôi, nhếch mép cười
- may cho mày là thằng ngốc đó đã đỡ đòn tấn công của tao. nếu không người nằm trên đất lúc này là mày rồi, ranh con ak
- Okie, tôi sẽ gửi lời cảm ơn tới anh ta sau. – Tôi vẫn bình tĩnh lắm. kinh nghiệm từ ngày còn nhỏ mỗi khi đi thực hiện nhiệm vụ, tôi cũng luôn phải đối mặt với những tình huống như thế này rồi. nên có lẽ tôi đã được rèn luyện để không còn cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với cái chết. và bây h khi đối diện với Lynxia Queen tôi thấy chẳng sao cả. chẳng hề sợ hãi luôn.
- Mày, mày…- Chị ta có vẻ mất bình tĩnh
- Tôi thì làm sao? Lynxia Queen này, chị nghĩ pháp thuật của chị hay lắm sao. chơi với lửa sẽ bị lửa đốt, chơi với sấm sét sẽ có ngày chị cũng bị chính sét chị tạo ra đánh thôi. – Tôi cười mím chi. ặc
Lynxia nhìn tôi như nhìn 1 thứ đã tuyệt chủng lâu lắm rồi h mới xuất hiện. Cô ta gầm lên và lao vào tấn công tôi. Cô ta liên tiếp tạo ra các luồng sét và mục tiêu tất nhiên là tôi rồi. Cô ta ra đòn thì tôi tránh, tôi bay, tôi lượn, tôi trốn. Dù sao Đỗ Kì Bình cũng đã ngất xỉu rồi, tôi còn sợ bị lộ thân phận gì nữa. Cô ta càng tức giận hơn. Và cuối cùng cô ta quyết định ra tuyệt chiêu với tôi. không ngờ sức chịu đựng và kiếm chế của cô ta tệ như vậy. luồng sét của cô ta lần này rất lớn. nó sáng bừng cả 1 góc đường. kì lạ thật, sao nãy h không thấy ai đi ngang qua và làm ơn chứng kiến cảnh tượng này hộ cái. Và trong lúc tôi còn đang trợn tròn mắt ngó luồng sét ở tay cô ta thì bỗng dưng có ai đó giữ chặt tôi ở đằng sau. ôi, mình lơ là quá. thì ra là có 1 tên mặc áo choàng đen (chắc là tay sai của mụ Lynxia rồi) đã lợi dụng lúc tôi không tập trung và giữ tôi lại, không cho tôi chạy nữa. Hơ hơ, muốn bắt tôi uk? mơ ngủ hả? tôi có khả năng dịch chuyển tức thời mà. Có tóm tôi chặt đi nữa tôi vẫn chạy được thôi. Và tôi bỗng biến mất trong sự ngỡ ngàng của mấy vị mặc áo choàng đen. Lynxia ngó dáo dác tìm kiếm tôi
“mau ra đây đi, con ranh kia. hay mày muốn nhìn 2 thằng này chết hả”- Cô ta đe doạ tôi. hừ, đúng là 1 cái lũ vô tích sự. cho 2 tên ngốc này đi đúng là vướng chân mà. thế là tôi đành phải xuất hiện. Tôi lên tiếng ở phía sau lưng Lynxia
“Hey, chị tìm tôi ak? sao chị nóng thế. trước đây, chị giữ bình tĩnh rất tốt mà. từ khi bị trục xuất khỏi trường Dracate chị cũng thay đổi tâm tình rồi nhỉ, bà chị Ác ma sấm sét”- Tôi cười nhạt
“Con ranh con, đừng có bao h nhắc tao nhớ lại cái thời khắc đáng xấu hổ đấy nữa. mày có biết cái quái gì về tao đâu. “- Lynxia mặt đỏ gay gắt vì tức giận. và trong nháy mắt, chị ta phóng luồng tia sét về phía tôi. Quá bất ngờ tôi không kịp thi triển khả năng dịch chuyển tức thời của mình. Luồng sét của chị ta phóng về phía tôi và lao về phía tôi như tên bắn. nhưng sắp chạm vào tôi thì luồng sét đổi chiều, quay ngược lại và tấn công mấy tên mặc áo choàng đen đứng gần chỗ Lynxia. tội nghiệp chị ta. chị ta đâu có biết sức mạnh của tôi đâu. nếu biết rồi chắc chị ta không bao h dám sử dụng sức mạnh mà tấn công tôi nữa. Ngay cả anh Tường Luân còn không dám thi triển sức mạnh của anh ấy để khống chế tôi nữa là. Tôi chỉ sợ bị trúng thần chú, chứ còn năng lực của các phù thuỷ uk? truyện nhỏ. tôi chẳng sợ sức mạnh gì cả. đó là lí do tôi không còn sợ cây Scrollion sau lần bị cây đấy cắn hồi bé nữa. vì nhờ có truyện đó mà tôi đã phát hiện ra tôi có sức mạnh này. Cây Scrollion mà cắn tôi để hút sinh khí và pháp thuật thì ngược lại, chính cây đó sẽ bị chết thôi. Người chết không bao h là tôi, khờ khờ. Thôi, nói tiếp về lynxia, sau khi chứng kiến cảnh tượng hoành tráng vừa rồi thì chọ ta mặt cứ nghệt ra, không hiểu gì cả. MẶt chị ta tái đi, không biết là vì hoảng loạn, vì sợ hãi hay vì gì nữa.
“Sao…ao…lại…ại…thế. ta không hiểu”- Nhìn chị ta đến phát tội. còn mấy tên mặc áo choàng đen chạy tan tác, mấy tên bị trúng sét thì nằm lăn quay ra đất, bất tỉnh là cái chắc. mà có khi chết rồi cũng nên. Có Chúa mới biết được mấy tên đó có bị sao không. tôi nhìn chị ta ra vẻ ngây thơ, vô (số) tội
“tôi không biết gì đâu nhé. tại chị không biết điều khiển sức mạnh của chị nên mới làm quân phe mình bị thương, tôi vô can. “- bộ mặt tôi nhơn nhơn làm chị ta nổi trận lôi đình. Chị ta lại tạo ra sét nữa kìa. hình như chị này không còn sức mạnh gì nữa thì phải, dùng mãi 1 chiêu cũ ak. chán ghê. nhưng không hiểu sao luồng sét chị ta tạo ra cứ to ra 1 chút thì ngay lập tức lại thu nhỏ lại. chị ta mím môi cố gắng nhưng không có tác dụng gì. tôi muốn bò ra đất mà cười quá. sức mạnh của tôi rất thú vị phải không. có thể điều khiển sức mạnh của người khác theo ý bản thân mình. đặc biệt có thể làm dội ngược lại các đòn tấn công của người khác khi họ chĩa về mình. thay vào việc tôi bị
Lên Đầu Trang 