XtGem Forum catalog


CemBong.Wap.Sh
HomeĐọc Truyện
CÔNG CHÚA HOA TƯỜNG VI phần 10 | CemBong.Wap.Sh
CÔNG CHÚA HOA TƯỜNG VI
Xuống Cuối Trang

truyện Carey và Triết Vũ. Lúc Dyland tiến lại gần Triết Vũ, Tường Vi gần như nín thở. Cô cứ lùi và lùi, cho đến khi rời khỏi vòng vây của các bạn học. Chạy ra được đến bên ngoài, Tường Vi mới thở phào nhẹ nhõm

- Tại sao cậu lại chạy ra ngoài này hả Tường Vi? – một giọng nữ vang lên. Tường Vi biết Trúc Lam đuổi theo mình nên không cảm thấy bất ngờ

- Trúc Lam, tò mò không phải lúc nào cũng là tốt đâu- Tường Vi cười mím chi

- Đừng có dạy khôn mình. nói đi. thế là thế nào? sao lại có Carey nào xuất hiện vậy. Cô ta là ai? Chẳng phải cậu chính là Carey sao?

- Uk, mình chính là Carey, điều đó cậu đã phát hiện ra lâu rồi mà – Tường Vi tắt nụ cười

- Vậy cô gái kia là…

- Mình không biết. LÀ ai đó đã giả mạo mình. – Tường Vi giọng lạnh 1 cách không bình thường

- Cái gì? giả mạo? vậy mà cậu…

- Nghe đây Trúc Lam, mình sẽ chỉ nói 1 lần thôi, cậu chú ý nhé. Cô gái vừa rồi không phải là bình thường đâu. Dám giả mạo Carey và vượt qua được vòng kiểm tra của Lăng Vô Kị không phải là đơn giản. chắc chắn đằng sau cô ta có người giật giây. Hiện tại mình chưa biết đó là ai nhưng mình sẽ điều tra ra. Giờ thì cậu hãy quay lại hội trường và nói với mọi người mình không được khẻo nên xin về trước. Đừng để ai phát hiện ra mình đang không có mặt ở trường.

- Cậu định đi đâu sao? mà vừa nãy mình thấy mặt cậu tái lắm? cậu có ổn không Vi? – Trúc Lam lo lắng

- Mình khoẻ. đừng lo. Chú ý đừng để anh Dyland biết gì về Tường Vi. đừng cho ai nói hay kể gì đó về mình với anh ấy. Cậu giúp mình nhé

- Tại sao?

- Có nói chắc cậu cũng không hiểu đâu. tóm lại là giữa mình và anh Dyland có 1 mối liên hệ đặc biệt. nếu mình ở quá gần anh ấy, anh ấy sẽ phát hiện ra. mà thôi, mình không giải thích với cậu nữa. mình đi đây

- Nhưng Tường Vi ak, còn Triết Vũ, cậu ấy…

- Nếu Triết Vũ thật sự thích mình thì cậu ấy sẽ nhận ra. và đừng lo, không gì có thể qua mắt được Triết Vũ đâu. cậu ấy sẽ sớm phát hiện ra cô gái kia chỉ là giả mạo thôi

Không để Trúc Lam nói thêm gì nữa, Tường Vi đã biến mất giữa không trung. Trúc Lam đành quay lại hội trường. Điều đập vào mắt Trúc Lam đầu tiên chính là Giang Chấn Thiên đang ôm chầm lấy cô gái giả mạo Carey. Trúc Lam vội chạy tới và kéo Chấn Thiên ra.

- gì thế? đồ hâm. cô muốn gì hả? có biết là tôi đang nói chuyện với cô bạn thân của tôi không hả. chúng tôi sau 13 năm xa cách h mới được trùng phùng nên đừng có phá chứ. – Chấn Thiên quạu

- Nói chuyện mà phải ôm chầm người ta thế sao? – Trúc Lam mặt đỏ phừng phừng vì tức

- ơ cái cô này lạ nhỉ? tôi làm gì thì kệ tôi, cô quan tâm làm gì. Con gái con đứa vô duyên. Thôi biến đi cho tôi còn quay lại với em Carey. Carey của tôi đang chờ

- Carey của tôi? nghe ngon quá nhỉ? còn chẳng biết cô ta ở xó xỉnh nào chui ra. Có khi mấy người đang vớ phải một con cáo ở đâu đó mà không biết, cứ tâng bốc, nịnh hót cho lắm vào. rồi hối không kịp

“Chát”, 1 tiếng kêu chói tay và rợn tóc gáy vang lên. Mặt Trúc Lam còn hằn rõ một vết bàn tay đỏ ửng. “cô muốn chết phải không? tôi không biết hôm nay cô bị làm sao nhưngđừng có nói xấu Carey. Cô không biết là cô ấy sau khi bị rơi xuống vách núi và bị mất trí nhớ đúng không? vậy mà vừa mới nhớ ra cô ấy đã trở về. Cô ghen tị khi thấy người khác quan tâm đến 1 người con gái khác hơn phải không? thật là ghê tởm. tôi không nghĩ cô lại nhỏ mọn và ích kỉ như vậy”. – Chấn Thiên bỏ mặc Trúc Lam và quay trở lại chỗ bọn Triết Vũ đang hỏi han về Carey. Cậu không biết rằng ở ngoài cửa đang có 1 cô gái vừa rơi nước mắt. Trúc Lam đã oà khóc nức nở: “phải. là tôi ghen tị đó. từ trước đến h cậu chưa bao h cười với tôi vui vẻ như vậy. và cũng chưa bao h…”Có ai chú ý đi, năn nỉ đó. có 1 người đang nở nụ cười đắc thắng kìa. Một nụ cười đầy sự chết chóc và lạnh giá.
Tường Vi uể oải lết chân về phía phòng mình ở kí túc xá. Cô vừa mới rời khỏi chỗ anh Tường Luân. Anh cô đã nói gì nhỉ? Ak, phải rồi, em không được để cho ai biết cô gái kia là giả mạo, tránh rút dây động rừng. VÀ thế là bí mật Hàn Tường Vi chính là Carey sẽ bị chôn vùi tiếp trong một thời gian nữa. Tường Vi bây h không biết phải làm gì tiếp nữa. Đầu óc cô như một mớ bòng bong, hỗn loạn và rối rắm. Bước chân của Tường Vi khựng lại khi nhìn thấy bóng dáng đó. Vẫn chẳng có gì thay đổi so với ngày bé, giống y hệt đứa trẻ luôn nhắc Tường Vi phải nhớ lại phần kí ức đã lãng quên. Âu Triết Vũ.

Tường Vi (ngạc nhiên khi thấy Triết Vũ và cô gái Carey giả mạo đang đứng trước phòng mình): Hai người đứng trước phòng tôi làm gì vậy?

Triết Vũ (quay lại và nhíu mày): Bọn tôi tưởng cô ở trong phòng nên nãy h cứ đứng ngoài gọi cửa nè. Mà chẳng phải Trúc Lam bảo cô mệt nên xin về trước sao? Vậy mà còn chạy đi đâu thế hả, đầu heo?

Tường Vi (cười): Đi dạo hít khí trời cho tỉnh táo.

Triết Vũ (thở phào nhẹ nhõm): Đồ dở hơi. vậy mà tôi tưởng cô ngất ở trong phòng nên đang định phá cửa vào nè

Tường Vi (nhìn Triết Vũ nở nụ cười hạnh phúc): Cậu lo lắng cho tôi uk

Triết Vũ (cốc 1 cái rõ đau vào đầu Tường Vi): tất nhiên. cô là bạn của tôi mà.

Carey giả mạo (mà h tg xin phép gọi tắt là Carey cho nhanh ak): Triết Vũ, cậu đừng có quên mục đích việc tại sao mình phải đứng đây chờ nãy h

Triết Vũ (xoa đầu Carey âu yếm): Vẫn nhõng nhẽo như ngày xưa nhỉ, công chúa. Được rồi. mình biết rồi (quay lại nhìn Tường Vi ánh mắt thành khẩn) Đầu heo, cô cũng biết đấy. Carey phải ở lại trường Dracate mà bây h thì các phòng kí túc xá đều đã kín, phải đợi đến sáng mai mới thu xếp được. Còn mỗi phòng của cô…

Tường Vi: ý cậu là muốn mình cho bạn Carey ở tạm phòng với mình

Triết Vũ: chính xác. cô sẽ không phiê…

Carey (mặt nhăn lại): cái gì cơ? Triết Vũ, ý cậu là mình phải ở chung phòng với cô ta sao?

Triết Vũ: sao? chẳng phải cậu đã đồng ý rồi sao, Carey

Carey (giãy nãy): đó là do mình tưởng cô ta sẽ đi chỗ khác ngủ. Mình không thích ở chung phòng với người khác đâu.

Triết Vũ: nhưng đây là phòng của Tường Vi mà. cô ấy không ngủ đây thì biết ngủ ở đâu? Một đêm thôi mà. cậu không cố được sao, Carey

Carey: KHÔNG. mình không muốn. một là cô ta đi chỗ khác. hai là mình đi. mình thà ngủ ở ngoài trời còn hơn. cậu thừa biết tính mình là đã không thích cái gì thì dù có chết cũng không làm mà. mình…

Triết Vũ (quay sang nhìn Tường Vi năn nỉ): Đầu heo, hay là cô qua tạm phòng Trúc Lam ngủ được không?

Tường Vi (không tin nổi vào taimh nữa): Cái gì?

Triết Vũ: chỉ một đêm thôi. năn nỉ cô đó. giúp tôi đi mà Hàn Tường Vi

Tường Vi (hết bình tĩnh): Cậu đùa tôi chắc. đã xin ngủ nhờ ở phòng tôi mà còn đuổi tôi đi. Ở đâu ra truyện nực cười như vậy? nhờ vả thì cũng biết điều 1 chút đi.

Carey: Gì? cô đang bố thí cho tôi đấy ak. Triết Vũ, mình không thèm nữa. mình sẽ ngủ ở ngoài hành lang.

Triết Vũ: không được đâu. từ ngày còn bé mỗi lần để cậu đi chơi khuya là cậu đã ốm rồi. làm sao có thể cho cậu ngủ ở ngoài trời trong thời tiết lạnh thế này được (quay qua nhìn Tường Vi). cô ích kỉ thật đấy, đầu heo. không muốn cho ở cùng thì thôi làm sao mà phải nói Carey nặng lời như vậy

Tường Vi (nổi giận thật sự): tôi đã nói gì mà cậu kêu tôi nặng lời. Cậu công bằng chút đi. Thương cô ta vậy sao cậu không nhường phòng cho cô ta rồi đi mà ngủ nhờ ai đó ấy

Triết Vũ (nhìn Tường Vi đầy khinh bỉ): tôi hiểu rồi. vậy mà tôi cứ nghĩ cô khác bọn con gái kia. Hoá ra cũng như nhau cả thôi. Đi thôi, Carey. Vào phòng mình ngủ đêm nay.

Carey: vậy cậu sẽ ngủ ở đâu hả Triết Vũ

Triết Vũ: Mình sẽ đến ngủ tạm ở hội trường. cậu không phải lo

Carey: đồ con gái ích kỉ. không thể tin nổi trong thời buổi này còn có loại con gái…

Tường Vi: Thôi được. mấy người muốn thế nào thì làm đi. Cô muốn ở phòng tôi cũng được, bao lâu tuỳ cô. chìa khoá đây
Nói xong Tường Vi vội quay lưng chạy lên tầng 6. Cô sợ Triết Vũ hay cô gái kia sẽ nhìn thấy những giọt nước mắt của mình. phòng Trúc Lam là 601, nếu không nhầm thì chắc anh Dyland sẽ ở tạm phòng anh Thiên Dã 605. Vậy thì khả năng chạm trán anh ấy sẽ khá cao. có lẽ mình nên cẩn thận. Tường Vi nhắc nhở bản thân. Cô gái đáng thương lau nước mắt và gõ cửa phòng 601. Quái lạ. có gì đó không ổn. Tường Vi đã gõ cửa gần nửa tiếng rồi mà vẫn chưa thấy Trúc Lam ra. Trúc Lam chẳng lẽ ngủ say thế sao? (tội nghiệp Hàn Tường Vi quá. cô đâu có biết Trịnh Trúc Lam h đang ở trong tình trạng nào? Sau cái tát của Giang Chấn Thiên, Trúc Lam đã bỏ về nhà. vì không muốn thấy cái mặt đáng ghét kia nữa. ). Và có lẽ đó là số trời bắt Tường Vi phải ngủ ở ngoài trời đêm nay. Tường Vi khẽ co ro trong chiếc váy mỏng manh. Lạnh quá. đáng lẽ cô nên mặc ấm mới phải. chỉ vì muốn được sánh bước bên Âu Triết Vũ, chấp nhận mặc lạnh vậy, vì cậu ta mà cuối cùng cậu ta vẫn buông tay cô ra đấy thôi. Quá ngốc nghếch nhưng không thể giận nổi hay trách cứ Âu Triết Vũ. Tường Vi đã lún quá sâu vào tình yêu dành cho Triết Vũ…khụ khụ…lạnh…lạnh…và Tường Vi đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Cô liên tục ho trong đêm. Nhưng cô vẫn không thể mở mắt ra nổi. Cho đến khi có tiếng người đánh thức, cô mới cố gắng gượng hé đôi mắt vô hồn của mình

“Sao em lại ngủ ở ngoài này? em đã ngủ cả đêm ở ngoài này sao? lạnh vậy mà ăn mặc phong phanh thế này sẽ bị ốm đấy cô bé?”- ai vậy? Âu Triết Vũ? không phải. giọng nói này lạ lắm.

Tường Vi nhìn người con trai trước mặt mà nước mắt giàn giụa. là Dyland. Dyland? chính là anh phải không?

“gì thế? sao em lại khóc?”- Dyland hốt hoảng khi nhìn thấy cô gái đang khóc ngon lành

“Đừng nói gì cả anh Dyland. cho em mượn bờ vai của anh nhé. em không thể chịu nổi nữa rồi. em muốn quay lại những ngày trước đây. Nhưng h thì không kịp nữa rồi. Anh ấy không cho em trở lại với cuộc sống ngày xưa nữa. Anh ấy ác quá. nếu không cho em làm em ngày đó thì cậu ấy sẽ không yêu em đâu. cậu ấy sẽ…huhu. anh ác lắm, anh trai. cả cậu nữa, đừng lạnh lùng với tớ như vậy mà, đồ ngốc. cô ta không phải là tớ đâu. Dyland, em không thể chịu nổi nữa. thà em chết đi còn hơn. em mệt mỏi lắm rồi. em không muốn tỉnh lại nữa. cứ mãi chìm vào giấc ngủ thì có phải tốt hơn ko”

“này em, em không sao chứ. bình tĩnh đi em. này, cô bé…”- Tường Vi đã không còn nghe thấy tiếng nói của Dyland nữa. cô đã lịm đi, trên bờ vai vững chắc của Dyland.

Dyland hốt hoảng cõng cô gái chạy về phía phòng y tế. Bây h là 5h sáng. ko biết đã có thầy cô nào túc trực ở dưới đó chưa nữa. Nhưng mặc kệ, cậu vẫn chạy như bay xuống đó. Có cái gì đó mách bảo cậu không thể để cho cô gái trên lưng mình xảy ra truyện gì được. Không hiểu sao ngay khi gặp cô gái này, cậu có cảm giác lạ lắm. Giống như là cậu đang gặp lại…
“đã xảy ra truyện gì vậy Tường Luân? Công chúa bị làm sao?”- Dyland như nín thở nhìn vào phòng cấp cứu

“Con bé đã ở ngoài trời cả đêm qua”- Tường Luân mặt tái mét không còn chút sinh khí.

“Cái gì? cậu…Carey không chịu được lạnh mà. con bé sẽ…cậu làm anh mà kiểu đó ak. chẳng lẽ cậu không biết Carey đang ở trong hay ở bên ngoài nhà sao”- Dyland nắm cổ áo Tường Luân đầy tức giận

“thôi đi. hai người có yên đi không? Carey h lành ít dữ nhiều mà mọi người còn gây truyện với nhau nữa sao”- Triết Vũ 2 tay nắm chặt. máu đã ứa ra ở lòng bàn tay

“là tại mình, tại mình mà Carey mới vậy”- Dyland bỗng thay đổi đột ngột thái độ – “nếu không phải là do Carey cứu tớ mà bị trúng băng hàn ngàn năm thì h cơ thể con bé đã không phản ứng mạnh như vậy với nhiệt độ thấp rồi. nếu công chúa mà xảy ra truyện gì có lẽ…”- Dyland bật khóc khi nhớ lại lúc cậu thi triển pháp thuật băng hàn ngàn năm. sức mạnh của cậu chưa ổn định khiến cho cả căn phòng bị hoá băng. may mà Carey đã sử dụng sức mạnh khống chế ngược lại pháp thuật của Dyland mà giữ được mạng sống cho cậu. Khi hai sức mạnh hợp nhất đã khiến cơ thể của Carey và Dyland thay đổi. Carey và Dyland bỗng có mối liên hệ với nhau. Khi ai đó trong 2 người gặp nguy hiểm thì người còn lại sẽ cảm nhận được. vì cơ thể Carey do vụ hấp thụ quá nhiều băng vào người mà từ đó không thể chịu được lạnh. chỉ cần nhiệt độ môi trường xung quanh thấp xuống thì nước trong cơ thể cô sẽ hoá băng ngay lập tức.
Triết Vũ đang ngủ bỗng thấy lồng ngực nhói đau. cậu không thể thở nổi. Cảm giác này cậu đã từng 3 lần có. Một lần là khi Carey phải vào viện cấp cứu, lần thứ hai là lúc Carey rơi xuống vách núi và lần gần đây nhất là khi cậu nghe tin Tường Vi bị ngất. Cậu bỗng thấy cả cơ thể nóng bừng. đau quá…”choang”, cốc nước cậu đang cầm bỗng tuột khỏi tay và vỡ tan. điềm không lành chăng?

Dyland đập mạnh cửa phòng y tế…
Dyland đập mạnh cửa phòng y tế. Không có ai mở cửa. đang loay hoay không biết nên làm gì thì có tiếng nói vang lên ở phía sau lưng. Dyland quay lại và thấy thầy giáo y tế Alan

Thầy Alan: Dyland, lâu rồi không gặp cậu. Đang làm gì thế hả? định phá phòng làm việc của tôi sao?

Dyland (mừng rỡ): Anh Alan, may quá gặp anh ở đây. Mau lên, cô gái này bị ngất. anh xem tình trạng thế nào đi

Thầy Alan (đỡ Tường Vi từ tay Dyland mà vẻ mặt thì không dấu nổi vẻ lo lắng, hoảng hốt): Tường Vi? cô ấy bị sao thế?

Dyland (lắc đầu lia lịa): em không biết. định dạy sớm chạy bộ thì thấy cô gái này nằm ngất ở ngoài cửa nên em…mà cô gái này tên Tường Vi ak. Hàn Tường Vi? công chúa lá bài uk?

Thầy Alan (mặt cắt không còn giọt máu): Tường Vi cả đêm qua nằm ở ngoài trời sao, Dyland?

Dyland (vẻ mặt ngơ ngác): có lẽ vậy nhưng mà sao hả anh? sao anh có vẻ lo lắng quá vậy. cùng lắm chỉ cảm lạnh thôi mà.

Thầy Alan (nhìn Dyland đầy sợ hãi): người khác thì có thể không nhận ra nhưng chẳng lẽ cậu không nhận ra sao Dyland. (Vừa nói thầy Alan vừa thi triển ma pháp điều trị cho Tường Vi. )

Dyland: anh càng nói em càng không hiểu gì hết

Thầy Alan: h không phải là lúc để giải thích cho em đâu. tình hình đang nguy cấp. em hãy sử dụng thần chú tạo lửa để giữ nhiệt độ cho Tường Vi.

Nói rồi thầy Alan chỉ đạo Dyland trong việc cấp cứu ca bệnh bất đắc dĩ. Nhưng kì lạ sao, càng thi triển ma pháp thì pháp thuật của hai người càng yếu đi trông thấy mà tình hình của Tường Vi không có vẻ gì là tiến triển tốt cả. Mồ hôi lấm tấm trên trán thầy giáo Alan, còn Dyland thì đang vô cùng hoang mang. anh luôn có cảm giác gì đó không ổn khi gặp cô gái tên Tường Vi kia, h lại thêm thái độ kì lạ của Alan càng khiến anh tự hỏi, cô gái này rốt cuộc là ai. bỗng dưng một luồng sức mạnh từ Tường Vi bộc phát hất văng cả Dyland và thầy giáo Alan bay đi một đoạn. Dyland không còn tin vào mắt mình nữa. Đó là phép Ánh sáng vĩnh cửu – 1 chiêu thức mà Tường Luân ngày còn sống vẫn hay dùng. Đang bàng hoàng với những gì vừa xảy ra thì 1 giọng nói ấm áp truyền cảm của 1 chàng trai vang lên khiến Dyland một lần nữa phải sửng sốt. Từ giữa không trung bỗng xuất hiện một người con trai, dáng cao cao. Dyland không nhìn được mặt anh ta. nhưng anh có cảm giác mình biết người này.

Người con trai đó đang từng bước tiến về phía Tường Vi. cậu ta gật đầu với Alan: “Đừng lo. con bé sẽ không sao đâu. Bây h sức mạnh của nó có thể khống chế hiện tượng đóng băng của cơ thể rồi. Hai người ra ngoài đi. để em xử lí cho. ”

Thầy Alan vừa nhìn thấy nhân vật này thì bỗng thở phào nhẹ nhõm. Còn Dyland thấy tai mình ù đi. Giọng nói đó không lẫn vào đâu được. Suốt 13 năm qua, anh chưa bao h quên đi giọng nói của người bạn thân nhất Hạ Tường Luân. Giống quá. từ giọng nói đến thần thái. đặc biệt là luồng ánh sáng bao quanh cậu ấy. tất cả đều không thể nhầm lẫn

Dyland: Tường Luân!

Người nam kia quay lại nhìn Dyland và nở 1 nụ cười nửa miệng: Dyland, 13 năm rồi không gặp. cậu cũng không hề thay đổi nhiều nhỉ? mà thôi, để sau đi. h mình phải khống chế sức mạnh của Tường Vi trước khi con bé biến cả trường Dracate này thành một khối băng khổng lồ

Dyland (sửng sốt tập thứ mấy nhỉ? ko nhớ nữa): là cậu thật sao? Cậu…

Tường Luân (lấy tay ra hiệu cho hai người ra ngoài): để sau. nếu không nhanh có thể Carey sẽ gặp nguy hiểm. cậu ra ngoài chờ mình được chứ Dyland. và đừng để cho ai vào trong phòng này. okie?

Dyland: Carey? Tường Vi là Carey uk? nhưng…mình hiểu rồi. nói chuyện sau vậy

Sau đó thì Dyland và thầy giáo Alan ra bên ngoài cửa đứng chờ theo lệnh của Tường Luân, nhìn mặt Dyland bây h tràn đầy sự vui mừng và hạnh phúc. Alan đã lâu lắm rồi mới lại nhìn thấy nụ cười thật sự của Dyland. đã có lần thầy nghĩ sẽ chẳng bao h còn được nhìn lại nụ cười đó lần nữa. vậy mà…tốt quá rồi, phải không.
Dyland: nói cho em biết đi, Alan. vậy là sao

Thầy Alan (nhíu mày): nói gì chứ

Dyland (gằn từng tiếng một): bất cứ điều gì anh biết

Thầy Alan (thở dài): thôi được. anh cũng không biết gì nhiều đâu. thật ra sau khi rơi xuống vách núi, cả 2 anh em Tường Luân đều chưa chết. nhưng vì một lí do gì đó khiến họ không thể xuất hiện mà phải ẩn mình. Tường Luân chính là cậu vừa xuất hiện. Và Tường Vi – Cô gái mà em vừa cõng đó mới chính là Carey còn cô gái hôm qua xuất hiện ở buổi tiệc không phải là Carey đâu, chỉ là 1 người mạo danh thôi. Anh không biết đó có phải là sự xếp đặt của Tường Luân không. em tự hỏi cậu ấy đi. đó là tất cả những gì anh biết.

Cả 1 bầu không khí căng thẳng và nặng nề bao trùm giữa hai người. đúng lúc đó thì Tường Luân bước ra. cậu ra hiệu bảo thầy Alan và Dyland vào

Tường Luân: cơ thể con bé tạm thời đã ổn định nhưng có lẽ sức đề kháng kém sẽ khiến con bé bị nhiễm lạnh. chắc là Tường Vi sẽ bị viêm phổi vì vậy anh cho con bé ít thuốc nhé Alan. Đừng nhìn mình như vậy chứ Dyland. mình sẽ kể cho cậu nghe những gì cậu cần biết và phải biết…
Tại lớp học của Triết Vũ. chà nhiều nhân vật vắng mặt quá nha. Hàn Tường Vi này, Trịnh Trúc Lam nè. Cả Lana Đại tiểu thư nữa. Carey (tức giận): Triết Vũ!sao cậu đi học mà không rủ mình đi cùng. đáng ghét

Triết Vũ (cơn đau đã giảm đi nhiều): Xin lỗi cậu Carey. đừng giận, tại mình có việc gấp nên đi trước. mình sẽ đền bù cho cậu, được không? (Cố gắng nở nụ cười gượng gạo)

Carey: không chịu đâu. Triết Vũ ak…

Giai Đình (bực mình): cô có thể thôi đi được không, công chúa Carey. mới sáng sớm đã ồn ào rồi. Gây khó chịu cho người khác là sở thích của cô đấy hả

Carey (nhìn Giai Đình khinh bỉ): cô là ai tôi không biết. sao lại tỏ thái độ như vậy với tôi. cô nghĩ cô có đủ tư cách sao

Giai Đình (làm động tác buồn nôn): thôi đi, bà hoàng. ai chả biết cô thì cao quý rồi. xứng đáng để làm một con khỉ theo bám đuôi bọn con trai đấy. h nghĩ lại thì đúng là cô còn kém xa cả Hàn Tường Vi. Chẳng biết so với ngày bé cô thay đổi nhiều thế nào nhưng tôi nghĩ cô hiện tại không còn thích hợp với danh xưng công chúa đâu. đồ con gái chỉ được mỗi cái mặt xinh đẹp. nên gọi cô là người đẹp với trí tuệ phát triển chưa hoàn thiện thì hơn

Carey (nổi giận): cô nói cái gì hả? thử…

Triết Vũ (nổi giận): thôi đi. hai người đừng có cãi nhau nữa. đau đầu lắm. tôi không thể chịu nổi nữa rồi (đứng dậy)

Chấn Thiên: đi đâu vậy, Vũ?

Triết Vũ: xuống phòng y tế cho yên tĩnh. trông chừng Carey đó

Chấn Thiên: biết rồi, đi đi. công chúa đã có tớ bảo vệ

Carey: Triết Vũ, để mình đi cùng cậu

Triết Vũ: không. cậu phải ở lại lớp học. đừng có trốn chứ. không tốt đâu. cậu là tấm gương cho người khác noi theo mà. tiết sau mình sẽ về. đừng lo

Carey (mặt ỉu xìu): đành vậy. nhớ về lớp sớm naz

Nói xong Triết Vũ rời khỏi lớp học và tiến về phía phòng y tế. tâm trạng cậu đang khá bất ổn: “cảm giác ban sáng là sao? mà tại sao không thấy nhỏ đầu heo tới lớp. không biết cô ta tối qua ngủ với Trúc Lam thế nào mà hôm nay cả 2 đều bỏ học. mà tại sao mình lại nghĩ tới cô ta vào lúc này chứ. chắc là do thấy hối lỗi với cô ta về vụ tối qua chăng? chắc là vậy rồi…Âu Triết Vũ, mày sao thế này. sao tối qua lại đuổi đầu heo đi nơi khác để dành phòng cho Carey chứ. mày tồi tệ quá ak. Tường Vi yếu như vậy mà mày lại…hi vọng là cô không sao, đầu heo. cô vẫn ngủ ngon phải không? chắc là cô giận tôi lắm nhỉ? nếu cô giận thì tôi cũng chẳng biết phải làm gì nữa…ya, mình sao thế này? đã bảo là không được nghĩ về đầu heo nữa rồi cơ mà. trước đây mày bị nhỏ ngốc đó thu hút vì ở bên cạnh cô ta mày luôn có cảm giác giống như ở cạnh Carey. Nhưng h thì Carey đã trở về, người con gái duy nhất mày yêu thương đã về với mày, đáng lẽ mày chỉ nên nghĩ về mình Carey thôi chứ, sao mày vẫn bị nhiễu bởi đầu heo. đừng nghĩ về cô ta nữa, Âu Triết Vũ. “. mải suy nghĩ mà Triết Vũ không biết là mình đã đến phòng y tế lúc nào. Đang định bước vào trong thì tiếng nói của 1 chàng trai đã khiến Triết Vũ khựng lại. là Dyland. giọng nói này là của anh ta. anh ta đang nói chuyện với ai vậy nhỉ. Triết Vũ 1 lần nữa phải dừng chân khi nghe thấy 1 giọng nói khác vang lên. tai Triết Vũ hoạt động hết công suất. linh tinh mách bảo cậu đừng vội bước vào mà hãy nghe cuộc nói chuyện ở bên trong… (trời, không hiều duyên nợ thế nào mà Âu Triết Vũ toàn nghe thấy những điều không nên nghe, nhìn thấy những thứ không nên thấy ở phòng y tế thôi ak)Triết Vũ nhận ra giọng nói của người đang nói chuyện với Dyland. là đầu heo. sao cô ta lại ở đây chứ?

Dyland (sặc mùi quan tâm): em đã đỡ mệt hơn chưa, Tường Vi?

Tường Vi (không nhìn được mặt của hai người đó lúc này, tức quá đi. sao đầu heo lại quen với Dyland chứ? hôm qua hai người đó còn chưa gặp nhau mà): em không sao đâu…khụ khụ… (đầu heo bị sao vậy nhỉ? sao lại ho?)

Dyland: thế mà còn nói là không sao? cái con bé này, em cứng đầu thật. từ bé đến h vẫn không thay đổi gì cả.

Tường Vi (khẽ kêu lên): ák, đau. sao anh cốc đầu em…khụ khụ…em đang là bệnh nhân cơ mà (gì chứ? sao hai người đó có vẻ thân thiết vậy? Dyland vốn không thích tiếp xúc với bọn con gái cơ mà?)

Dyland: đánh em cho chừa cái tội không lo cho sức khẻo bản thân. Hại anh phải lo lắng. mới cốc em một cái là còn ít đấy. hay là muốn anh gõ cho thêm mấy phát nữa vào đầu

Tường Vi (mếu máo): khụ…khụ…anh ác quá đi mất…khụ khụ…đánh cả một đứa con gái mỏng manh bệnh tật. khụ…khụ…xấu xa…

Dyland: thôi, anh xin lỗi. anh yêu, anh thương Tường Vi nhất mà (cái gì cơ? thương? yêu? hai người đó thật ra là…)

Tường Vi: bỏ em ra. khụ khụ…anh đang lợi dụng để ôm em đấy hả? dê quá đi mất. oái…đã bảo là không đánh em sao lại còn đánh nữa. nói mà không giữ lời hứa…hix hix…Dyland là kẻ nuốt lời trắng trợn, khụ khụ… (mình muốn vào đó hỏi về mối quan hệ giữa họ quá. đầu heo và Dyland biết nhau sao? cô ta chưa bao h nói với mình. dám nói tôi cơ ak. cô được lắm HÀn Tường Vi. )

Dyland: dữ thật. đang ốm mà vẫn còn đánh lại được cả anh. có tin anh cho em bị điện giật chết không

Tường Vi: thứ nhất, anh không thể giết em. và thứ hai anh không dám giết em. cứ thử đi rồi anh sẽ biết sẽ có những ai đứng ra trả thù cho em. khụ khụ…uống thuốc rồi mà sao mãi chưa khỏi nhỉ? thuốc”dzỏm”rồi

Dyland: thuốc tiên chắc mà vừa uống vào em đã đòi khỏi luôn. Thôi nằm nghỉ đi. anh phải đi gặp Thiên Dã. cấm em chạy đi đâu đấy. nằm yên ở đây cho đến khi anh quay lại. nhớ chưa

Tường Vi: nhớ rồi, đi đi, ông cụ non.

Triết Vũ vội chạy ra góc sau nấp. cho đến khi thấy Dyland đã đi khuất cậu mới lại gần phòng y tế. Triết Vũ bước vào trong căn phòng và thấy Tường Vi đang nằm ở trên giường. Tường Vi nghe tiếng bước chân vội ngẩng đầu lên

Tường Vi (phì cười): gì nữa đây? anh quên cái gì sao Dyla…Âu Triết Vũ?

Triết Vũ (nhếch mép): phải là tôi. không phải là Dyland yêu dấu của cô đâu

Tường Vi (nhìn Triết Vũ đăm đăm. đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. ko có 1 chút tình cảm yêu thương gì giống như khi nhắc đến tên Dyland. tôi ghét ánh mắt này): cậu nói gì? tôi không hiểu? khụ…khụ…mà tại sao cậu lại ở đây? đáng lẽ h này cậu đang phải ở trên lớp cùng cô bạn Carey xinh đẹp, dịu dàng của cậu rồi chứ. khụ…khụ…mau mà lên với người yêu trong mộng của cậu đi (haha, vậy là không phải chỉ có Âu Triết Vũ mà còn có 1 người nữa cũng đang ghen này)

Triết Vũ (nhướn cặp lông mày rậm của mình lên): không cần cô nhắc tôi cũng sẽ lên ngay bây h đây. Còn cô thì tự biết thân biết phận của mình đi. trèo cao sẽ ngã đau. cô không xứng với Dyland đâu.

Tường Vi (sửng sốt): cái gì? Cô tự biết thân biết phận của mình đi? khụ…khụ…trèo cao sẽ ngã đau? không xứng với Dyland? khụ…khụ…cậu đang lảm nhảm cái quái gì vậy hả? mà cứ cho là không xứng đi thì liên quan gì tới cậu. tôi đâu có tài giỏi và xinh đẹp như cô công chúa Carey của cậu. khụ…khụ…đi cạnh ai cũng không xứng đáng. chỉ là 1 con quê mùa thôi phải không…khụ…khụ… (trời ơi, ho dữ quá cô ơi)

Triết Vũ (nở nụ cười khinh bỉ): cũng tự biết thân biết phận đấy. vì vậy bớt tơ tưởng đến Dyland đi. cô nghe câu này chưa nhỉ? Hi vọng lắm sẽ thất vọng nhiều đấy.

Nói rồi Âu Triết Vũ bỏ ra khỏi phòng (sao mà chỉ muốn đá cho tên này 1 phát thế nhỉ?). Còn Hàn Tường Vi thì ôm gối khóc nức nở

Tường Vi (nấc từng tiếng nghẹn ngào): đúng vậy. Hi vọng lắm sẽ thất vọng nhiều. h tôi hiểu rồi. hiểu rõ rồi. khụ…khụ…Âu Triết Vũ. đáng lẽ ngay từ đầu tôi nên hiểu ra rằng cậu vốn dĩ chẳng có tình cảm với tôi. Một chút cũng không? dù là Carey…khụ…khụ…hay Tường Vi đi nữa thì tôi cũng thật sự thất bại rồi, huhu. tôi thất bại thật rồi. ngay cả việc tôi là ai và cô gái kia có phải là Carey không cậu còn không nhận ra thì tôi còn có tư cách gì mà hi vọng tình cảm ở cậu nữa. khụ…khụ…khụ…khụ…khụ…khụ…huhuhu…khụ…khụ…khụ…huhuhu…oaoaoaoaoaoaoa…Em chỉ là người nào đó mà anh đã quên. và h đây chỉ là một trái tim trống rỗng bên trong…sao a không chịu nhận ra chứ Âu Triết Vũ. chẳng phải anh đã từng nói dù sau này có ở giữa chốn đông người, anh vẫn nhận ra em mà. cũng giống như ngày đó dù em có chốn ở đâu thì anh cũng vãn luôn tìm ra. Anh bảo đó là linh cảm vì anh thật sự yêu em…vậy là tình yêu đó h đang ở đâu. nói cho em biết đi. anh có còn yêu em không?…huhuhu…khụ…khụ…

Trong căn phòng y tế, tiếng khóc của Tường Vi như xé lòng.

Trên đường trở về lớp học. trong lòng Âu Triết Vũ nỗi bứt rứt, sự hối hận cứ dày vò lấy cậu: “Tại sao mình lại dùng đến cách này chứ? Đánh vào lòng tự trọng của đầu heo, làm tổn thương cô ấy để cô ấy tự rời xa Dyland? nếu cô ấy thích anh ta thật thì sao? như vậy thì đầu heo sẽ rất đau khổ. mình là một thằng tồi. xin lỗi cô đầu heo, tại tôi quá ích kỉ. Xin lỗi cô. tha thứ cho tôi. Nhưng nhìn cô vui vẻ như vậy bên Dyland tôi thật sự không chịu nổi? tôi đã yêu cô thật rồi đầu heo ngốc ak. cô không biết phải không? làm sao mà cô biết được. tôi muốn nói tình cảm của mình ra và muốn có cơ hội cạnh tranh với Dyland nhưng tôi không xứng đáng. bởi ngay từ đầu tôi tiếp cận cô vì cô rất giống với Carey của tương lai mà tôi luôn tưởng tượng ra trong đầu. rất ngốc ngếch trong tình cảm, luôn cần một chỗ dựa vững trãi để vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời…và giờ đây thì tôi phát hiện ra tôi đã yêu hai người. Carey của ngày bé và em đấy đầu heo ạk. nhưng tôi lại không thể chọn cả hai. mặc dù Carey bây h khác rất xa so với ngày trước nhưng lời hẹn ước năm xưa không thể bị huỷ bỏ. tôi đành ích kỉ giữ chặt lại mối tình này lại. tôi sẽ để nó ở góc sâu thẳm nhất trong trái tim mình. rồi sẽ đến một lúc nào đó, tôi sẽ để cho em biết. tôi sẽ nói ra nỗi khổ của tôi và sẽ mong nhận được sự tha thứ từ em, Tường Vi ak. và khi đó hãy chấp nhận tôi nhé…dù có muộn màng. còn bây h thì tôi chưa thể. Hãy chờ tôi, hãy cho tôi thêm thời gian. đừng vội yêu Dyland hay bất cứ người con trai nào khác”. Tại lớp học của Âu Triết Vũ

Chấn Thiên (ngạc nhiên): Ủa Triết Vũ? sao cậu bảo tiết sau mới về lớp mà

Carey (cười toe toét): có gì lạ đâu, Thiên. Chắc là Triết Vũ không muốn rời xa mình, không muốn bỏ mặc mình lại lớp học một mình ấy mà. Phải không Triết Vũ? (lấy tay giật giật áo Triết Vũ)

Triết Vũ (gạt tay Carey ra): Carey: h mình mệt lắm. làm ơn giữ yên lặng cho mình nghỉ ngơi 1 chút được không?

Carey (phụng phịu): nhưng mà…thôi được rồi, nếu Vũ mệt thì nghỉ đi, Carey không làm phiền nữa vậy

Đúng lúc đó thì Chí Kiệt bước vào phòng học. sắc mặt tái mét, vẻ mặt thất thần. anh ta hiện h được giao phụ trách năm dưới học giờ pha chế ma dược khi thầy cô đi vắng mà

Chí Kiệt (giọng nói đầy sự bất an, lo âu, suy nghĩ): mọi người lấy sách vở ra học bài

Chấn Thiên (trêu trọc): trời, càng ngày anh càng giống thầy giáo hơn rồi đấy, Đường Chí Kiệt

Chí Kiệt không cả đáp trả lại Chấn Thiên, rõ ràng là có việc gì nghiêm trọng đã xảy ra và ảnh hưởng đến tinh thần của anh ta rồi. mọi người trong lớp lúc này cũng đã nhận ra điều đó

Triết Vũ: có truyện gì sao, Đường Chí Kiệt

Chí Kiệt: không có truyện gì. không liên quan đến các cậu. mau học bài đi

Tử Khiêm: rõ ràng là có mà. biểu hiện của anh lạ lắm. có truyện gì thì cứ nói ra đi. biết đâu bọn em giúp được

Chí Kiệt (gắt): đã bảo là không rồi. các cậu tập trung vào bài học đi. không phải truyện của mình thì đừng có hóng hớt

Chấn Thiên: hừ, có lòng tốt không cảm ơn được 1 tiếng lại còn bị mắng. làm ơn mắc oán mà.

————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.KhocTham.MoBi. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.KhocTham.MoBi – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————-

Chí Kiệt (vẻ mặt như muốn xông đến túm cổ Chấn Thiên và tẩm cho cậu ta 1 trận): đã bảo là đừng có quan tâm rồi mà. các cậu thì giúp được gì chứ? biến hết đi. h tôi không còn tâm trạng mà đùa đâu

Cả lớp (đơ mất mấy giây): cái gì thế? anh nói vậy là sao, Chí Kiệt

Cả lớp tạm dừng cuộc tranh luận khi tiếng chuông điện thoại của Đường Chí Kiệt vang lên

Chí Kiệt: mẹ ak, mẹ vẫn đang ở trong bệnh viện phải không?…CÁI GÌ CƠ? KHÔNG THỂ NÀO!!!CON BÉ…KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐƯỢC. CON KHÔNG TIN. MẸ LỪA CON. LÚC SÁNG TRƯỚC KHI CON RỜI BỆNH VIỆN BÁC SĨ BẢO TRÚC LAM VẪN ỔN CƠ MÀ. SAO LẠi…CON KHÔNG TIN ĐÂUUUUUUUUUUUuu!!!

Cả lớp (nhấp nhổm): gì vậy? anh Chí Kiệt? sao lại nhắc đến Trúc Lam vậy? SAo thế anh

Tử Khiêm: mà đúng rồi. hôm qua hình như Trúc Lam về nhà thì phải? sao hôm nay cô ấy lại không tới trường vậy anh? Trúc Lam bị ốm ak

Triết Vũ (ngạc nhiên): Trúc Lam hôm qua không ở đây sao? vậy thì đầu heo đã ngủ…

Chí Kiệt (vẻ mặt thì như vừa gặp ma): Trúc Lam không xong rồi. Chí Kiệt (vẻ mặt thì như vừa gặp ma): Trúc Lam không xong rồi

Thiên Dã (cùng Kì Bình và Vô Kị bước vào lớp): Trúc Lam sao vậy Chí Kiệt? chẳng phải sáng nay bác sĩ bảo tình hình đã tốt hơn rồi mà

Chí Kiệt (chạy ra khỏi lớp): mình xin lỗi, mình phải đi. nếu không…có khi sẽ không còn cơ hội gặp con bé lần cuối mất (mắt a

Lên Đầu Trang

10/18 Trang: 9101112
Liên Hệ - Hỗ Trợ
Phone:
0168.271.2199 [SMS]