Xuống Cuối Trang

ta ở trên cao chỉ có thể nhìn, chỉ có thể chứng kiến, không thể can thiệp đâu. đừng quên số phận nằm trong bàn tay của chúng ta. tại sao cậu không nghĩ đến việc cạnh tranh công bằng với Triết Vũ. dù gì thì Tường Vi cũng chưa có quyết định chính thức. cậu vẫn còn cơ hội mà. nếu không thử sao cậu biết được nó có thành công hay không. đừng để sau này phải hối tiếc về quyết định của mình. còn nếu câu không muốn có cạnh tranh với Âu Triết Vũ thì phải đảm bảo rằng cậu sẽ không hối hận. thôi, cậu cứ nghĩ đi. dù cậu quyết định thế nào thì tớ cũng ủng hộ cậu.
Thiên Dã biết Vô Kị nói đúng. Vô Kị bình thường không phải là người thích nói nhiều nhưng hôm nay đã phá lệ để cảnh tỉnh Thiên Dã. vậy mới biết người bạn thân có vai trò quan trọng thế nào trong lòng mỗi con người.
Vòng thi thứ 2: thi pha chế ma dược. không hiểu sao ngay từ lúc chọn chỗ làm bài thi Chấn Thiên đã chọn chỗ cách xa Tường Vi nhất có thể (không biết nguyên nhân là gì nhỉ? hay tại Chấn Thiên sợ nhìn thấy vẻ đẹp”nghiêng nước nghiêng thành”của Hàn Tường Vi sẽ không thể tập trung làm bài thi được. nhưng hình như không phải là vậy. Chấn Thiên cất hết sách vở của cậu vào trong cặp sách và cũng để cách Tường Vi 1 khoảng an toàn. gì mà như tránh dịch bệnh vậy. ). Triết Vũ và Tử Khiêm nhìn thấy cảnh tượng này đều đã đoán được nguyên nhân và không khỏi bật cười. Riêng Tường Vi thì mặt cứ đỏ dần lên vì ngượng.
Đầu bài là hãy pha chế thuốc thuốc biến hình. Khi biết được đầu
bài Chấn Thiên đã hét ầm lên. Cậu không dám tin vào tai mình nữa.
Đầu bài sao có thể ra oái oăm như vậy được chứ. Sang năm sau các
cậu mới được học cơ mà. mà cứ cho là đã được học đi chăng nữa thì
đâu phải là đã pha chế được ngay. người học môn pha chế ma dược tốt
nhất của trường là đường Chí Kiệt còn phải mất đến 1 tuần mới học
được. vậy mà…Kiểu này có khác gì bảo hs tự bịa ra công thức và cách
thức pha chế thuốc. đó còn là chưa kể để pha chế thuốc này phải mất
tới 40 phút. trong 30 phút sao làm kịp đây. Chấn Thiên nhìn lão
Black bằng căp mắt căm thù. khỏi nói lúc này Triết Vũ đang lo lắng
đến mức nào. Triết Vũ nhìn Tường Vi đầy e ngại. Cậu đã chọn 1 chỗ ở
gần Tường Vi nhất để có thể giúp đỡ cô bạn bất cứ khi nào cần. thời
gian làm bài bắt đầu.
1phút…5phút…10phút, mọi người đều tập trung vào bài làm của
mình.
15phút…”bùng”1 ngọn lửa bỗng nổi lên ở góc phòng, thì ra có hs do mất bình tĩnh đã gọi nhầm thần chú và gây ra cuộc náo loạn này
20phút…Triết Vũ có vẻ khá bằng lòng khi nhìn nồi thuốc của mình. ngày trước có lẽ do Carey luôn rủ cậu học cùng mà cậu cũng có biết chút ít về loại thuốc này. cậu định quay sang nhắc Tường Vi thì sững sờ khi phát hiện ra cô bạn bên cạnh đã pha chế ra 1 loại thuốc có màu tím. Triết Vũ nhắc Tường Vi: “đầu heo, thuốc này phải trong suốt đấy, không có màu đâu. cô đã cho cái gì vào thế hả. mau pha chế lại đi. đây là những nguyên liệu cô cần cho vào. nói rồi Triết Vũ chỉ 1 số loại thảo dược trên bàn cho Tường Vi biết. Kì lạ thay, Tường Vi chẳng tỏ vẻ nao núng chút nào. cô nhìn Triết Vũ nở 1 nụ cười: “mình biết. mình có cách của mình mà”. trong khi đó thì Chấn Thiên và Tử Khiêm đang khổ sở cân nhắc nên cho nguyên liệu gì vào và nồng độ bao nhiêu.
25phút…mấy ông thanh tra tiếp tục đi đi lại lại nhìn ngắm bài làm của các sinh viên. Lão Black nhìn bài của Triết Vũ gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng. thỉnh thoảng ông ta cũng đến chỗ Chấn Thiên và Tử Khiêm. nhưng vừa nhìn thấy bài làm của 2 người là ông ta lắc đầu, bỏ ra chỗ khác. Lana và Giai Đình cũng bặm môi suy nghĩ. 2 cô gái xinh đẹp mặt mày nhem nhuốc. Trúc Lam thì thỉnh thoảng cũng gây sự thu hút của mọi người trong phòng bằng những tiếng dỗ vỡ do cô nàng vô tình làm rơi 1 vật gì đó xuống nền nhà. ông Vương đi đến chỗ Tường Vi. nhìn bài làm của cô hs trước mặt, ông ta chau mày, suy nghĩ. rồi ông ta bỗng thốt lên 1 câu làm mọi người đều quay lại nhìn: “giống lắm, thật sự rất giống. “Tường Vi liền quay qua nhìn ông Vương. cô lên tiếng: “giống cái gì cơ ak”. ông Vương lắc đầu rồi hỏi cô 1 câu hỏi chẳng ăn nhập gì cả: “cô có biết mình đang pha chế cái gì không vậy. hãy nhìn Âu Triết Vũ kìa, cậu ta gần làm xong rồi đó. cô nên học cậu ta ấy”. Nói rồi ông bỏ đi
Sau 30 phút làm bài, h thi kết thúc. đa số các bài thi đều bị loại không cần xem xét. đặc biệt có bài của Chấn Thiên và của Tử Khiêm. Lão Black phán ngay 1 câu xanh rờn: “cho hỏi đây là thuốc gì vậy 2 thiếu gia. tôi cần các cậu pha chế thuốc biến hình chứ không phải là thuốc độc. “Sản phâm của Lana, Giai Đình và Trúc Lam còn đỡ hơn 1 chút. ít ra thì các cô này cũng đã chọn đúng nguyên liệu để pha chế thuốc. mặc dù vẫn chẳng ra cái gì cả. Lão Black khen lấy khen để sản phẩm của Âu Tường Vi. tuy thuốc vẫn chưa điều chế xong nhưng nhìn chung là thuốc đã chuyển sang màu trong suốt. nếu cho Triết Vũ thêm 10 phut nữa chắc chắn cậu sẽ làm xong và sản phảm sẽ đạt yêu cầu. Cuối cùng khi đi đến chỗ Tường Vi, mắt lão Black bỗng long lên sòng sọc. sản phẩm của Tường Vi đã hoàn thành. nó có màu trong suốt, vị thơm đặc trưng của thuốc biến hình. có thể nói đây chính là bài làm xuất sắc nhất mà mấy ông thanh tra này từng được chứng kiến trong cuộc đời. Chỉ có thiên tài mới làm được đièu này trong 1 thời gian ngắn như vậy. chắc chắn vòng thi này, Tường Vi sẽ dành được số điểm tuyệt đối. lúc ra khỏi phòng thi, mọi người đều xúm lại hỏi sao Tường Vi có thể làm hay như vậy. nhưng cô gái chỉ khẽ mỉm cười: “nếu các cậu giã nát lá cây ciettècah để lấy nước thì các cậu sẽ tiết kiệm được khoảng 3 phút thay cho việc nấu lá cây này để lấy được nước. mà thôi để khi nào rảnh mình chỉ cho. bây h mình cần chuẩn bị tâm lí cho vòng thi cuối cùng. “Tường Vi không dám nói nhiều vì biết Triết Vũ đang nhìn cô chăm chú. nếu không cẩn thận cô sẽ bị Triết Vũ phát hiện ra. chắc chắn Triết Vũ sẽ không lạ gì với cách cô làm rồi. ngày đó, cậu luôn cùng cô tham gia học các buổi pha chế ma dược của thầy Vương mà.
Tại phòng hiệu trưởng trường Dracate, 4 vị hiệu trưởng đang lo lắng nhìn đồng hồ chạy. thời gian trôi qua thật chậm. ai cũng hết sức sốt ruột.
HT cấp 1: Liệu Hàn Tường Vi có vượt qua đợt sát hạch này không nhỉ. tôi lo quá
Ht cấp 3: đừng nói vậy. bằng mọi cách chúng ta phải giữ cô gái này ở lại. chẳng lẽ mọi người quên mất mục đích chính khi chúng ta mời cô gái này tới đây học rồi sao
Ht cấp 2: tất nhiên là còn nhớ nhưng đó mới chỉ là chúng ta suy đoán thôi. trên đời này thiếu gì người giống nhau. chắc gì Hàn Tường Vi chính là…
Ht khối đại học: chẳng biết mọi người có tin không nhưng lần đầu tiên gặp Hàn Tường Vi ở ngoài đường, tôi đã có linh cảm cô gái này không pahỉ là người thường, cô gái này không chỉ giống y đúc Như Nguyệt mà…
Có tiếng gõ cửa và sau đó thì vợ chồng thầy giáo Alan bước vào
Ht khối cấp 1: có gì không thầy Alan và cô Barbie
Cô Barbie: thưa các hiệu trưởng, tôi vừa mới nhớ ra 1 việc rất quan trọng, không biết các thầy đã biết chưa. nhưng Hàn Tường Vi- Hs đã chuyển đến trường chúng ta vào mấy tháng trước thực sự rất giống Hạ phu nhân
Các hiệu trưởng đều im lặng
Thầy Alan: chúng tôi đã vào phòng truyền thống của trường và xem lại ảnh chụp vợ chồng Hạ Tường Văn, thực sự Hàn Tường Vi rất giống chị Như Nguyệt.
Ht khối đại học: chúng tôi biết, chúng tôi cũng đang đau đầu vì truyện này đây. chúng tôi nghĩ rằng Tường Vi chính là con gái của Như Nguyệt và Tường Văn. nhưng lại không chắc chắn lắm. nếu Tường Vi thật sự là cô bé ngày đó thì tại sao không quay trở về trường Dracate. vậy còn Tường Luân đâu.
Cô Barbie: vậy Tường Vi có thể nào là. .
1 giọng nữ bỗng vang lên: xin lỗi vì đã nghe lén câu chuyện của các thầy cô nhưng em nghĩ là đã đến lúc nên nói ra sự thật rồi
Mọi người đều nhìn ra hướng vừa phát ra tiếng nói, không thấy ai cả. rồi 1 cô gái bỗng xuất hiện giữa căn phòng. Là Trinh Trúc Lam.
Trúc Lam: Tường Vi chính xác là Công chúa Carey đấy ak. mọi người đáon không sai đâu
Tát cả các thầy cô giáo đang có mặt trong phòng đều há hốc miệng nhìn Trúc Lam
Ht cấp 1: em nói sao hả trịnh tiểu thư
ht cấp 2: em có chắc những gì mình nói không
Trúc Lam: em chắc chắn. và chưa bao h chắc chắn hơn lúc này. Công chúa Carey còn sống và cô ấy chính là Tường Vi. mọi người đừng nhìn em như vậy chứ. em biết được điều này là do vô tình nghe đượccuộc nói chuyện của cô ấy với Hạ Tường Luân
Tất cả mọi người: Tường Luân? thật uk? cậu ấy còn sống sao? em không nói dối chúng tôi chứ. em hãy mau kể lại đi
Trúc Lam: thôi được, truyện là thế này.
—-> Flash back <----Tường Vi (lấy tay bịt miệng): không, không thể nào. nếu đứa bé trong tấm ảnh này là cô Công chúa Carey mà Triết Vũ vẫn thường nhắc tới thì...truyện gì thế này? đứa trẻ này là...nó vẫn còn sống mà...Và trong căn phòng Tường Vi bỗng vang lên 1 giọng nam trầm ấm: "phải. đứa bé gái trong ảnh vẫn còn sống và bây h nó chính là em đấy, Tường Vi ak. em chính là Công chúa Carey mà bọn Triết Vũ vẫn thường nhắc tới----> Flash back <----Tường Vi (lấy tay bịt miệng): không, không thể nào. nếu đứa bé trong tấm ảnh này là cô Công chúa Carey mà Triết Vũ vẫn thường nhắc tới thì...truyện gì thế này? đứa trẻ này là...nó vẫn còn sống mà...
Và trong căn phòng Tường Vi bỗng vang lên 1 giọng nam trầm ấm: "phải. đứa bé gái trong ảnh vẫn còn sống và bây h nó chính là em đấy, Tường Vi ak. em chính là Công chúa Carey mà bọn Triết Vũ vẫn thường nhắc tới"
Tường Vi (ngơ ngác nhìn người con trai vừa xuất hiện ở giữa phòng): Ai vậy? sao lại ở trong phòng tôi
Người con trai từ từ tiến lại chỗ Tường Vi. trong ánh sáng từ chiếc đèn ngủ chiếu hắt ra, Tường Vi nheo mắt nhìn người con trai chằm chằm. Sau 15s bất động, Tường Vi mới thốt được 1 cái tên
Tường Vi: Anh Tường Lâm. Chẳng phải anh đang du học ở bên Mỹ sao? nhưng sao anh lại ở đây? làm thế nào mà anh vào được đây chứ. mà sao anh lại nói với em rằng em là...
Tường Luân (ngắt lời Tường Vi): đừng nói gì cả và hãy nghe anh nói này, Tường Vi. thật ra tên của em là Hạ Tường Vi. còn anh không phải là Hàn Tường Lâm mà là Hạ Tường Luân. em cũng không phải là 1 người bình thường. em là 1 phù thuỷ.
Tường Vi: anh hai, anh đang nói gì vậy. em không hiểu gì cả
Tường Luân (nhìn Tường Vi cười): đã bảo là chỉ cần nghe anh nói thôi mà, em gái. em không hiểu gì vì em đã mất trí nhớ mà. truyện kể ra dài lắm. tóm lại là sau khi anh em ta bị rơi xuống vách núi ở trong khu rừng bí ẩn thì chúng ta vẫn chưa chết.
Tường Vi: nếu em là cái cô Carey mà bọn Triết Vũ vẫn kể và anh là Tường Luân- Thủ lĩnh Ngũ hành thì tại sao rơi trên vách núi cao như vậy mà không chết được chứ. em nghe Triết Vũ và Chấn Thiên kể lại là lúc bị rơi, cả 2 người họ đều đang bị thương nặng mà.
Tường Luân (bất lực): Tường Vi, em không thể để yên cho anh kể hết được hay sao
Tường Vi: úi. sorry. anh kể tiếp đi
Tường Luân: là nhờ Đan Linh đã đóng đinh thời gian trong 5s và em đã nhanh trí dùng sức mạnh của mình để đưa anh và em tới 1 nơi khác. chúng ta không thể trở về ngay vì vết thương của anh rất nặng. lúc anh hồi phục và 3 người chúng ta định trở về thì em vô tình phát hiện ra sự thật về cái chết của bố mẹ. em đã rất đau lòng và muốn trả thù nhưng đó là 1 việc không thể. anh đành lòng phải dùng bùa phép khiến em quên đi toàn bộ kí ức của mình. chúng ta đã đổi tên và sống dưới 1 thân phận mới. tuy nhiên do sức mạnh của em quá lớn nên thỉnh thoảng khi ở trạng thái vô thức em vẫn nhớ về kí ức của mình. thôi được rồi, có nói chắc em cũng cảm thấy khó hiểu. để anh hoá giải phong ấn cho em, em sẽ nhớ lại mọi truyện thôi
----> Flash end <—-
Trúc Lam kết thúc dòng hồi tưởng của mình. tất cả mọi người đang có mặt trong phòng đều sững sờ bất động. vì ngạc nhiên. vì vui sướng. vì hạnh phúc. vì niềm tin, niềm hi vọng quay lại.
Ht khối đại học (nghẹn ngào): Trúc Lam, em hãy giữ kín bí mật
này. chắc Carey và Tường Luân có nỗi khổ riêng mới giấu chúng ta.
mọi người đang có mặt ởcăn phòng, chắc hẳn mọi người đều biết chúng
ta vừa nghe được thông tin quan trọng nhất trong hơn mười năm trở
lại đây. Nhưng trước khi suy nghĩ xem chúng ta nên làm gì bây h thì
việc quan trọng trước mắt là chúng ta hãy bảo vệ tường vi. không
thể để cô ấy bị đuổi khỏi trường được
Vòng thi cuối cùng được thông báo là sẽ tạm hoãn lại sau 1 tuần nữa
để các ông thanh tra có thời gian kiểm tra tư cách hs và kiểm tra
năng lực của các cá nhân trước khi ra đề. Vì đây là vòng thi kiểm
tra kĩ năng tác chiến của các hs trong chiến đấu nên cần phải rất
cẩn thận với đề ra. nếu không chu đáo sẽ có những hs phải mất mạng.
vậy là các hs quay lại với khoảng thời gian tự do của mình. không
còn bị áp lực với đợt sát hạch này. Tường Luân và Tường Vi vẫn âm
thầm gặp nhau, trao đổi kế hoạch về việc bảo vệ trường Dracate và
các hs. thông qua Tường Luân, Tường Vi đã biết là Trúc Lam và các
hiệu trưởng đã phát hiện ra thân phận thật của mình. vì vậy cô có
thể thoái mái hơn khi gặp họ. Tường Luân vẫn chưa chịu ra mặt gặp 4
hiệu trưởng. do đó Tường Vi trở thành cầu nối liên lạc bất đắc dĩ
giữa mấy người này. và còn bị các hiệu trưởng tận dụng để đi giúp
trường giải quyết 1 số việc nữa chứ…
Không thể tin nổi là Âu Triết Vũ và Hàn Tường Vi đang hẹn hò nhau và bây h 2 người đó đang tung tăng nắm tay nhau đi dạo phố. HAi người đó bắt đầu yêu nhau từ khi nào vậy? Có thật không? họ chính thức công khai rồi ak? Ha, T/g đùa đấy. Đừng tin, thật ra câu chuyện như sau:
Tường Vi và Triết Vũ đang ở học viện Thạch An. không phải là đến để gặp Nhược Ninh – bạn Tường Vi đâu ak. bởi cô ấy đã ra nước ngoài rồi mà. Vậy họ đến Học viện Thạch An làm gì? Đơn giản là không hiểu sao dạo gần đây ở trường này xảy ra rất nhiều điều kì quái. Những hs nữ đi học về muộn luôn cảm thấy có người nào đó đi theo ngay sau mình nhưng quay lại thì chẳng thấy có ai và tiếng bước chân lộp cộp cũng dừng. Vậy mà khi quay đi thì tiếng bước chân nặng nề đó lại vang lên. Trong h học thường vang lên tiếng khóc nỉ non, âu sầu, não nề của 1 người con gái. và tất nhiên không ai xác định được nơi phát ra âm thanh kinh dị, nổi da gà đó. Truyện còn chưa dừng ở đây, mỗi sáng sớm tới trường, ở lớp học gần khu nhà cũ của trường, hs lại phát hiện ra những dòng chữ như nhà xác, uất hận, oan hồn, …màu đỏ tươi mà hs rỉ tai nhau là những dòng chữ được viết bằng máu. Vậy là tin đồn học viện Thạch An bị lan truyền khắp Saint Hannee. và học viện Dracate quyết định cử Âu Triết Vũ đi điều tra vụ này và Hàn Tường Vi trên danh nghĩa phải đi theo trợ giúp bằng cách bói quẻ cho Triết Vũ tìm manh mối, chứ thực ra là do mấy ông này quá rõ tài năng của Carey và muốn tận dụng triệt để nguồn nhân lực vừa rẻ vừa giỏi này (như T/g đã đề cập ở trên đó). Thế là Hội trừ ma 2 thành viên ra đời. Âu Triết Vũ và Hàn Tường Vi sẽ cải trang thầy mấy vị thầy cúng, ak nhầm mấy vị trừ ma tới học viện Thạch An giúp quí trường
Triết Vũ và Tường Vi vừa mới rời khỏi phòng hiệu trưởng học viện Thạch An. hai người đã thuyết phục được ông ta hãy để tất cả mọi truyện cho 2 người giải quyết
Tường Vi (e dè): Này, Âu Triết Vũ. cậu bảo xem…uhm…liệu truyện này có phải do ma làm không nhỉ
Triết Vũ (không biểu lộ chút cảm xúc): phải điều tra đã. cũng có thể. mà sao? không phải là cô thấy sợ đấy chứ đầu heo
Tường Vi (nói cứng): mình uk? không đời nào, trên đời này làm gì có ma chứ. mấy truyện đó chỉ có trong tưởng tượng mà thôi. tại sao tôi phải sợ những thứ không có thật chứ? thật là nực cười
Triết Vũ (cười ma mãnh): Vậy hả? coi bộ cô cũng thuộc loại dũng cảm đấy nhỉ? nhưng cô quên truyện phù thuỷ và pháp thuật vốn rất hoang đường mà còn có thật nữa là…
Tường Vi (mặt tái mét): Âu Triết…Triết…Vũ, cậu…cậu…cậu…đừng…có doạ tôi. tôi…tôi…tôi…tôi không sợ đâu
Triết Vũ (cố nhịn cười): Này đầu heo Tường Vi. cô dang toát mồ hôi kìa.
Tường Vi (mặt đỏ bừng): không phải là tôi toát mồ hôi vì sợ đâu
Triết Vũ (nén nở 1 nụ cười rạng ngời): thì tôi đã nói là cô đang sợ đến toát mồ hôi đâu. sao cô đã giải thích rồi
Tường Vi (ấp úng như người bị nói trúng tim đen): uhm, tại vì…tôi…tôi…
Triết Vũ (ngoảnh ra chỗ khác): đừng lo, Hàn Tường Vi. tôi sẽ bảo vệ cô. yên tâm đi. không ai làm hại được cô đâu. tôi thề đấy
Cả hai người mặt cùng đỏ lên 1 lượt. Tường Vi ra vẻ không quan
tâm bằng cách lôi bài ra bói. Triết Vũ cũng biết mình đã lỡ lời nên
cứ để mặc Tường Vi muốn làm gì thì làm.
Tường Vi: Này Triết Vũ. theo mấy lá bài này thì có vẻ như là…đúng
là ngôi trường này đang bị ma ám thật đáy. Linh hồn, sự trả thù, 1
nỗi hối hận muộn màng, 1 sự lưu luyến không thể dứt ra. 1 sự cố
gắng trong tuyệt vọng, 1 niềm hi vọng nhỏ nhoi, mơ hồ. và cả 1 sự
khao khát mãnh liệt. Nếu như mình đoán không nhầm thì có lẽ là ngay
trong trường học này đang có 1 linh hồn vì còn quá lưu luyến với
thế giới này, với 1 thứ gì đó và đang cố gắng sửa đổi 1 lỗi lầm,
đang nuôi 1 hi vọng mà vẫn chưa thể rời khỏi cuộc sống này.
Triết Vũ: vậy còn sự trả thù thì sao
Tường Vi (nhìn Triết Vũ sợ hãi): Có lẽ không phải chỉ có duy nhất mình con ma đó thôi đâu. có lẽ vẫn còn 1 con nữa. 1 linh hồn đang giận dữ, muốn trả thù cùng 1 khao khát mãnh liệt. 1 con ma thật sự đáng sợ
Triết Vũ: này, có tin được không thế
Tường Vi: êk, Âu Triết Vũ. cậu đừng có xúc phạm tôi cũng như khả năng bói bài của tôi. tôi có thể bói được cả những truyện sẽ xảy ra với chúng ta ngày hôm nay đấy
Triết Vũ (giọng khích bác): vậy cô bói thử đi. bói không đúng thì liệu hồn với tôi
Tường Vi: được thôi. ok luôn. để xem nào…uhm…àk…sao lại thế nhỉ? Này Âu Triết Vũ lạ lắm!
Triết Vũ (nhíu lông mày): Lạ cái gì? bộ cô khùng hả, bà bói ngốc?
Tường Vi (nổi 1 cục tức trên đầu): mở miệng ra là cậu kêu tôi ngốc. tôi cũng biết tức giận hay khó chịu đấy. Nghe nè, theo quẻ, hôm nay là ngày không bình yên với chúng ta đâu. tốt hơn là nên chuẩn bị tâm lí đi. Còn nữa tôi bảo quẻ này lạ là lạ thật chứ bộ. ai thèm bịa ra làm gì. quẻ nói rằng 1 nơi tăm tối bỗng xuát hiện 2 luồng ánh sáng. chắc 2 luồng ánh sáng là ám chỉ chúng ta vậy thì nơi tăm tối với không khí rợn người trong hình vẽ là học viện Thạch An rồi. khi đi hai, trở về ba, 1 người u ám. Kết thúc của ngày hôm nay là máu và cái chết.
Triết Vũ (nhăn mặt): Tường Vi, vậy là sao
Tường Vi (hoảng sợ): tôi không biết. hình như lúc trở về sẽ có người đi theo chúng ta đấy. liệu có phải là cướp không nhỉ (vẫn còn bị ảnh hưởng từ vụ lần trước). Lá bài giải thoát là sự chết chóc, huỷ diệt. Có lẽ ai đó sẽ phải chết…vào ngày hôm nay
Triết Vũ (phẩy tay): vậy hả? chẳng sao. ko quan tâm
Tường Vi (cố gắng giữ bình tĩnh): hay chúng ta về thôi, Triết Vũ. mình có linh cảm không tốt cho lắm. chúng ta hãy quay lại đây vào hôm khác được không
Triết Vũ: không thích, không về. thích thì cô về 1 mình đi, đầu heo
Tường Vi (vẻ mặt miễn cưỡng, bắt đầu ra mồ hôi): không. tôi không về 1 mình đâu. tôi chờ cậu về cùng. đành vậy, hix. àk, mà còn truyện này nữa liên quan đến cậu nè. Vào đêm nay trái tim hoàng tử khẽ rộn lên. 1 niềm hi vọng mới trỗi dậy. sự thật dần được hé mở. cái kết hạnh phúc của truyện cổ tích. Vậy là sao
Triết Vũ: cái gì? cái đó sao lại hỏi tôi? phải hỏi cô mới đúng chứ?…
…Triết Vũ và Tường Vi đang đứng ở khu lớp học gần chỗ nhà cũ của học viện Thạch An – Nơi phát hiện ra những dòng chữ mà bị lũ hs trường này phao tin đồn là viết bằng máu. hôm nay là cuối tuần nên trường học vô cùng vắng vẻ, không thấy bóng người. sau những truyện xảy ra vào dạo gần đây, học viên ở kí túc xá đa phần đều dọn ra ở ngoài hết. ngôi trường càng trở nên vắng vẻ và âm u hẳn. sau khi đi loanh quanh 1 vòng, điều tra lui cả 2 người vẫn chưa phát hiện được ra manh mối gì.
Triết Vũ: hừ, chẳng hiểu mấy vị hiệu trưởng khùng trường mình nghĩ sao mà lại bảo cô đi cùng tôi. dù sao cô cũng là người bình thường mà. sao không để thằng nhóc Đổng Mạnh Ninh đến đây nhỉ? nó có sức mạnh tâm linh, có thể nói chuyện được với các hồn ma. chẳng có ích hơn cô uk
Tường Vi (bực mình): tôi biết là cậu không coi tôi ra gì nhưng tôi không vô tích sự đến nỗi cậu nói. cậu có biết cái quái gì về tôi đâu.
Triết Vũ: cô nổi cáu cái gì chứ? tôi chỉ đang góp ý mà thôi
Tường Vi (giọng nghẹn ngào): huhu…nhưng cậu xúc phạm tôi
Triết Vũ (bối rối): ơ, ukm, xin lỗi cô, Tường Vi. đừng khóc. tôi không cố ý
1 giọng con gái (bỗng vang lên): hai người đừng cãi nhau nữa
Tường Vi (ngó mọi phía, không 1 bóng người): Triết Vũ, cậu có vừa nghe thấy gì không?
Triết Vũ (nhìn Tường Vi): không. mà cô vừa bảo chúng ta đừng cãi nhau nữa đấy hả? sao giọng cô nghe lạ thế
Lại giọng lúc nãy: đừng cãi nhau mà. nếu không 2 người sẽ phải hối hận giống như tôi vậy đó (sau đó là 1 tiếng khóc nức nở)
Tường Vi (mặt cắt không còn giọt máu): gì…gì thế này? ai…ai…ai…ai vậy? xuất hiện đi…đừng…đừng…đừng có mà hù ma người khác như thế
Triết Vũ (cười thích thú): này, không phải cô là hồn ma người ta đồn đấy chứ
Tường Vi (dựng hết cả tóc gáy): cái gì? phải…phải không?
Tường Vi (dựng hết cả tóc gáy): cái gì? phải…phải không?
Giọng cô gái: Này, bạn. đừng sợ. tôi không làm gì bạn đâu. tôi đang ở ngay bên cạnh bạn này. đừng ngó nữa. hai người không nhìn thấy tôi đâu. ko ai nhìn thấy được tôi hết, hức hức…cùng lắm mọi người ở đây chỉ nghe được tiếng tôi khóc thôi. tôi có nói gì họ cũng không nghe được. hai bạn là những người đầu tiên tôi nói chuyện được. hai người là ai vậy. hình như không phải sinh viên trường này
Tường Vi (đã bình tĩnh hơn): uhm, vâng. bọn tôi là học viên Dracate. tôi là Tường Vi còn cậu ấy là Triết Vũ. bọn tôi…
Tường Vi (ra dấu cho Tường Vi im lặng): tại sao bọn tôi phải giới thiệu cho cô biết bọn tôi là ai chứ? chủ nhà đáng lẽ phải giới thiệu trước. không phải sao
Cô gái: ôi thất lễ quá. xin lỗi 2 bạn nha. Tôi là Hoàng Ánh Dương, trước lúc chết tôi là sinh viên của trường này
Tường Vi (đã hết sợ): Hoàng Ánh Dương hả? có phải là cô gái đã chết cách đây 2 tuần không? nghe đồn là bạn bị stress và đã uống thuốc ngủ tự tử phải không
Cô gái: vâng, là tôi đấy. nhưng không phải vì stress mà tôi tự tử đâu
Tường Vi: vậy thì là vì sao
Cô gái: thật ra thì là…
Tại sân bóng rổ khối đại học – Học viện Dracate. hiện nay đang có 2 anh chàng đẹp trai chơi bóng với nhau. anh chàng tóc đỏ, vẻ mặt ngang bướng vừa ném quả bóng vào rổ
Chấn Thiên: thằng Âu Triết Vũ đáng ghét này. đi mà không rủ bọn mình đi cùng. đáng ghét. cả nhỏ đầu heo nữa. y như ngày trước ấy. lúc nào Carey và Triết Vũ cũng lén đi chơi với nhau và bỏ mặc tớ ở nhà. bực thật, cảm giác mình giống như người thừa, bị bỏ rơi vậy. dám cá h này, 12 đứa nó đang hẹn hò nhau lắm. được lắm, đợi xem. lúc về sẽ biết tay Giang Chấn Thiên này
Tử Khiêm: không, tớ không tin là Vũ đã quên được Công chúa Carey đâu.
Chấn Thiên: uk, thì vì không quên được Carey nên chắc cậu ta sẽ thích nhỏ đầu heo
Tử Khiêm: gì vậy? tại sao? tớ không hiểu
Chấn Thiên: vì…Cái cô Hàn Tường Vi đó thật sự giống Carey 1 cách không ngờ nổi. Kể cả cái tính không thích bị người khác coi thường. Tường Vi (2 mắt tròn xoe): gì cơ? vì người yêu cô chết nên cô cũng muốn đi theo hả
Ánh Dương: uhm, …có thể nói là vậy
Tường Vi quay sang nhìn Triết Vũ, ánh mắt như muốn nói: “coi bộ cô này điên rồi”. Triết Vũ cũng nhìn Tường Vi vẻ mặt như muốn bảo: “thần kinh không bình thường”
Ánh Dương: Mà 2 bạn vẫn chưa nói cho tôi biết tại sao 2 người lại nghe được tiếng của tôi? 2 người rất đặc biệt
Triết Vũ: thì bọn tôi là hội trừ ma tất nhiên sẽ nghe thấy ma nói rồi. đùa thôi. tôi cũng chưa bao h nghĩ là mình có khả năng nói chuyện với ma. ak, vậy tiếng khóc mà mấy sinh viên ở đây thường nghe thấy đúng là của cô đấy hả? nhưng cô lại đi theo các sinh viên thế
Ánh Dương: không. ko phải tôi mà là bạn trai tôi đó
Tường Vi: bạn trai cô? ý cô nói là hồn ma của anh ta hả
Ánh Dương: vâng, vì lúc còn sống anh ấy từng hứa là sẽ luôn đến đón tôi lúc tan học…hôm đó chúng tôi cãi nhau vì vài điều hiểu lầm. tôi cứ nghĩ là anh ấy đang bắt cá hai tay, thé là tôi muốn chia tay. Mặc dù anh ấy đã giải thích rất nhiều nhưng tôi đã không nghe. con gái ích kỉ lắm. chắc cô cũng hiểu tôi phải không Tường Vi? cô cũng là con gái chắc cô cũng đã có lần như tôi. luôn muốn giữ người đó ở bên mình. chỉ yêu có 1 mình người đó. và khi phát hiện ra tất cả không như những gì mình đã nghĩ, niềm tin sụp đổ thì sẽ cố gắng bảo vệ chút cái tự trọng còn sót lại ở mình. không muốn cho cơ hội vì sợ sẽ tiếp tục tin và bị lừa dối. tôi…rồi anh ấy bị tai nạn và đột ngột qua đời, hức hức…tôi rất hối hận
Triết Vũ: vậy linh hồn của cả 2 người đều ở đây hả? nhưng sao không gặp nhau nói chuyện đi
Ánh Dương: tôi không thể ra khỏi đây được, đã thử mấy lần nhưng đều chưa ra được khỏi cổng trường đã bị giật ngược lại vào bên trong
Triết Vũ: vì vậy cô đã gây ra những truyện kì lạ trong trường phải không? nhưng xem ra bạn trai cô lại không phát hiện ra.
Tường Vi: vậy bọn mình giúp họ đi Vũ
Nói rồi Tường Vi kéo Triết Vũ ra phía cổng trường
Triết Vũ: Những hồn ma đều không biết là mình đã chết. Họ vẫn đi lại giữa dòng đời tấp nập, bon chen này. Họ chỉ nhìn thấy những gì họ muốn, nên họ không hề hay biết thực ra mình đã chết lâu rồi
Tường Vi: Cái gì cơ? ý cậu là cô gái tên Ánh Dương đó…
Triết Vũ: tôi không biết nhưng theo tôi cô ta có lẽ là…
Câu nói của Triết Vũ bị phá ngang bởi tiếng thét của Tường Vi.
Triết Vũ (hốt hoảng): sao thế. đầu heo
Tường Vi (giọng hoảng sợ cực độ): đau quá, Triết Vũ ơi, có ai đó đang bóp chặt vai tớ. đau lắm
Triết Vũ (hoang mang): nhưng ở đây ngoài tôi và cô đâu còn ai, chẳng lẽ… (lửa bùng cháy ở bàn tay trái)…Tường Vi lại đây
Tường Vi: không…không ra được
Triết Vũ (lao đến chỗ Tường Vi, ôm chầm cô bạn): được rồi, không sao đâu. đã có tôi ở bên cạnh cô mà
1 giọng nói con trai vang lên (sặc mùi phẫn nỗ và tức giận): bỏ bạn gái tao ra. mày đừng có chạm vào cô ấy
Triết Vũ: chẳng lẽ ngươi là bạn trai của Hoàng ÁNh Dương hả
Giọng con trai: đúng, là ta. mau bỏ bạn gái ta ra
Triết Vũ: ngươi tỉnh lại đi. nhin kĩ xem cô gái này là ai. không phải là Hoàng Ánh Dương của anh đâu
Triết Vũ chưa nói hết câu thì thấy Tường Vi bị 1 lực kéo nào đó giật khỏi tay mình. Tường Vi mặt tái đi vì sợ, 2 tay có những vết thâm tín xuất hiện. Triết Vũ khá bối rối. cậu không biết phải làm gì. cậu không nhìn thấy hắn ta nên không thể tấn công hắn. mà nếu ra đòn lung tung thì người bị thương sẽ là Hàn Tường Vi. Triết Vũ nhìn Tường Vi lo lắng. Tường Vi không hiểu sao bỗng bay lơ lửng ở trên không, nhìn mặt cô nàng không còn chút sức sống. lúc Tường Vi trở lại mặt đất thì đang trong tình trạng bất tỉnh. có lẽ là do sợ quá nên ngất đi.
Tường Vi nhìn Tường Vi nằm sõng soài trên mặt đất thì lửa tức giận cháy hùn hụt trong lòng
Triết Vũ (giọng lạnh như băng): anh nghĩ như vậy là chứng tỏ anh yêu bạn gái của mình uk? thật là nực cười, ngay cả bạn gái của mình cũng nhận không ra mà còn kêu yêu người ta. Nói cho mà nghe, cô gái đó tên Tường Vi, là bạn gái của tôi. còn anh thì đã chết rồi, sao vẫn cứ vương vấn về 1 mối tình trước lúc chết mà không thể siêu thoát nổi thế
Giọn con trai hét lên đầy đau khổ: không, không thể như thế được. tại sao tôi lại chết. ko. không phải. cô ấy là Ánh Dương
Triết Vũ: có thể nhìn đầu heo giống bạn gái của anh nhưng chắc chắn cô ấy không phaỉ bạn gái của anh đâu. bạn gaí của anh thật ra cũng đã tự tử sau đám tang của anh. tôi biết anh rất yêu cô ấy nên mới không đành lòng ra đi, vẫn cố gắng ở lại bảo vệ cô ấy. nhưng h không cần nữa rồi, hãy đi đi. buông tay ra nào. bnạ gái anh đang chờ anh ở trên đó
Triết Vũ vừa nói xong thì 1 vầng ánh sáng xuất hiện.
giọng con trai lo lắng: nếu tôi bước qua đó, tôi sẽ có thể gặp Ánh Dương phải không?.
Triết Vũ: tôi không biết, tôi chưa từng bước qua đó nên không thể nói trước điều gì. anh hãy làm theo những gì trái tim mách bảo
Giọng con trai: vậy thì tôi biết phải làm gì rồi
Sau mấy giây yên lặng đó, Triết Vũ thấy vầng sáng cứ nhạt dần rồi biến mất hẳn. Triết Vũ quay qua nhìn Tường Vi: “chúng ta sẽ không giống họ phải không? cô đừng bao h rời xa tôi nhé, cũng đừng hiểu lầm tôi vì bất cứ truyện gì. phải tin tôi đó, và tôi cũng sẽ luôn tin cô, đầu heo ak. tôi sẽ quên Carey, hãy cho tôi thêm chút thời gian, tôi hứa là tôi sẽ quên được. và tôi sẽ mang lại hạnh phúc cho cô”. rồi Triết Vũ cõng Tường Vi vào phía trong sân trường. Giọng con gái vang lên ở phía trước mặt: “anh ấy sao rồi. còn Tường Vi bị sao vậy?”Triết Vũ thả Tường Vi xuống nằm cạnh gốc cây
Triết Vũ: thôi đi, đừng giả vờ nữa. ngươi là ai?
Ánh Dương: bạn nói gì lạ thế. mình là Ánh Dương mà
Triết Vũ (mặt lạnh tanh): tưởng ta không biết sao? thật ra linh hồn của Hoàng Ánh Dương đã siêu thoát ngay sau cái chết của cô ta rồi. ngươi là ai? sao lại mạo danh Ánh Dương đẻ tiếp cận bọn ta
Ánh Dương (giọng lạnh lùng): quả không hổ danh là Hoàng tử trí tuệ Âu Triết Vũ. rất thông minh. thôi được, có nói ra cũng chẳng chết ai. ta phục mệnh chủ nhân đến giết ngươi. Và cứ yên tâm đi, hôm nay không chỉ có mình ngươi phải bỏ mạng ở đây đâu. con bé xinh đẹp này cũng sẽ được ta cho phép đi cùng ngươi về cõi âm ti
Triết Vũ (khẽ nhếch mép cười): lại là KingDevil ak. hết trò rồi sao mà lại đi cử 1 người như ngươi đến giết ta
Nói rồi cả người Triết Vũ bỗng cháy hừng hực, lửa cháy rất toảtong thoáng chốc, dưới sức nóng của lửa, 1 ngươi dáng nhỏ bé bỗng xuất hiện. Bộ mặt dài như cái bơm. chiếc răng vẩu chìa ra nhìn y như 1 con thỏ. người gì mà lùn như 1 đứa trẻ 8 tuổi. dáng người bà ta gợi tg nhớ tới 1 hộp sữa ông thọ. khuôn mặt toàn tàn nhang và tàn nhang. đúng là 1 sắc đẹp”ma chê quỷ hờn”, không thể nào kiếm nổi trên thế gian này. Triết Vũ nhanh chóng dùng pháp thuật tấn công bà ta. Bà ta vất vả né tránh.
Mụ lùn: sao ngươi lại mạnh như vậy chứ
Triết Vũ: mới thế mà đã kêu mạnh rồi sao? coi bộ ngươi quá kém cỏi thôi. các ngươi tưởng trước đây ta đã dùng hết sức mình chiến đấu với bọn chông’ đối các người sao? không hề, đừng mộng tượng như vậy. nào, chẳmg phải bà muốn giết tôi sao? mau tấn công tôi đi chứ
Mụ lùn: cứ đợi đấy. ta không ngu đâu. đợi lần sau mà xem, nếu để ta gặp lại ngươi ta sẽ cho ngươi chết không toàn thây đoa Âu Triết Vũ.
Nói xong mụ ta biến mất. Triết Vũ cười khuẩy đi đến chỗ Tường Vi nâng cô bạn lên. đúng lúc đó thì Tường Vi c
Lên Đầu Trang 