Old school Swatch Watches


CemBong.Wap.Sh
HomeĐọc Truyện
CÔNG CHÚA HOA TƯỜNG VI phần 5 | CemBong.Wap.Sh
CÔNG CHÚA HOA TƯỜNG VI
Xuống Cuối Trang

là 1 dấu chấm hỏi to đùng): giữa 2 người có truyện gì phải không

Tường Vi (mặt đỏ ửng): Dạ, không. thôi em về kí túc xá trước đây ak

Vậy là đêm hôm đó có 2 con người 1 nam 1 nữ đã bị mất ngủ, hohoho

Tại phòng 504. Âu Triết Vũ cứ trằn trọc hết quay sang bên này lại quay sang bên kia”Aiza mình bị làm sao thế này. không thể chợp mắt nổi nữa. Mà tại sao tim lại đập nhanh thế này? Chẳng lẽ mình mắc bệnh tim rồi sao? tất cả là tại cái con nhỏ đầu heo đó”

Còn tại phòng 503, Hàn Tường Vi cũng đang ở trong tình trạng tương tự. “LÀm ơn đập chậm lại đi. đừng đập nhanh thế. tại sao mỗi lần nghĩ đến truyện xảy ra lúc chiều mặt mình lại đỏ cả lên và tim cũng đập loạn lên nữa. Chẳng lẽ mình thích Âu Triết Vũ rồi sao? không thể nào. mà tại sao lại là cậu ta chứ. Vớ vẩn. cậu ta đã có người con gái ở trong lòng rồi mà. mình đừng có ảo tưởng thì tốt hơn”. Tường Vi cứ mải nghĩ mà trời đã sáng lúc nào không hay

Tại lớp học:

Chấn Thiên (ngạc nhiên): Gì thế này? hai con gấu trúc ở đâu xổng chuồng ra vậy. Triết Vũ và Tường Vi, tại sao cả 2 người mắt đều thâm quầng như vậy.

Triết Vũ: bị mất ngủ chứ làm sao nữa

Tường Vi (cũng gần như đồng thanh với Âu Triết Vũ): đêm qua không ngủ được

Chấn Thiên (loé lên tia gian sảo): Cái gì? trùng hợp vậy cơ ak. Sao có thể chứ. Cậu cứ lừa anh em. Khai mau đêm qua 2 ngưòi làm gì mà cùng bị mất ngủ. không phải là lén lút trốn đi chơi hẹn hò đấy chứ

Triết Vũ: thằng khỉ? nói cái gì thế hả? nói lại thử coi? Cậu muốn bị ăn đòn phải không

Tử Khiêm: thôi nào. 2 cậu đều là hoàng tử đấy nha. Giữ thể diện 1 chút đi (quay sang chỗ Tường Vi) Sao Vi lại bị mất ngủ vậy. Chắc là do học pha chế Ma dược vất vả quá phải không.

Tường Vi (mặt chuyển từ màu trắng sang màu hồng): uhm, có lẽ là vậy

Trúc Lam (từ đâu bỗng xuất hiện chình ình trước mặt Chấn Thiên làm cậu bé hét toáng lên”AHHHHHHHHHHHH, cô làm cái gì thế Trịnh Trúc Lam, định hù cho tôi chết đấy ak”): ek, mọi người, tiết này thầy bận nên được nghỉ đó. Chúng ta chơi trò nói thật đi

Triết Vũ: không, không có hứng thú, tôi không chơi

Chấn Thiên: gì vậy, Triết Vũ. ít khi Trịnh tiểu thư có nhã hứng vậy, cậu đừng làm cô ta cụt hứng thế chứ

Trúc Lam (bỗng nở nụ cười gian sảo): chà, vậy thì tiếc thật đấy. vậy thôi chúng ta không chơi nữa. Hay tôi kể truyện cho mọi người nghe nhé

Tường Vi: được đấy, kể đi Lam

Chấn Thiên (khó hiểu): Bộ hôm nay cô phát bệnh ak, Trúc Lam. sao lại muốn kẻ chuyện

Trúc Lam: truyện hay thì mới kể mà. Truyện tình cảm lãng mạn đấy và có thật 100% luôn. Truyện kể rằng, chiều qua lúc vô tình đi lên cầu thang ở khu phát triển năng lực, tớ đã nhìn thấy 1 cặp đôi đang hôn nhau say đắm, không biết trời trăng đất dày là gì nữa. và các cậu biết cặp đôi này đấy

Chấn Thiên: Cặp nào mà kinh khủng vậy.

Trúc Lam: hỏi âu Triết Vũ ý, cậu ta biết đấy

Chấn Thiên: Vậy ak, Vũ hôm qua cậu cũng chứng kiến ak

Triết Vũ (thoáng chút bối rối): không tớ không nhìn thấy gì cả, Trịnh Trúc Lam hay là mắt cậu có vấn đề rồi

Trúc Lam (vẫn giương bộ mặt cáo già của mình): Không thể đâu. cậu ở gần thế mà không thấy uk. tôi ở bên dưới còn nhìn thấy rõ nữa mà. ak, suýt quên, Tường Vi. cậu cũng có mặt lúc đó mà. đừng bảo với tớ là cậu cũng không nhìn thấy gì nha

Tử Khiêm liền quay qua nhìn Tường Vi. lúc này mặt Tường Vi còn đỏ hơn cả 1 quả cà chua chín

Tử Khiêm (lo lắng): Tường Vi, sao mặt cậu đỏ thế. hay là cậu bị ốm rồi, cậu có mệt lắm không?

Trúc Lam: Khiêm đừng lo. Tường Vi không sao đâu, chẳng qua là dư âm của truyện tớ kể vẫn còn ảnh hưởng đến bạn ấy thôi mà

Triết Vũ: Trúc Lam, chẳng phải cậu muốn chơi trò nói thật mà. sao không chơi đi

Trúc Lam (mặt ỉu xìu): tôi cũng muốn chơi lắm nhưng tại cậu kêu không thích mà

Triết Vũ: thực ra thì trò này cũng không quá tệ, chơi cũng được

Trúc Lam: còn Tường Vi thì sao? Cậu cũng sẽ tham gia chứ

Tường Vi: chẳng lẽ mình còn sự lựa chọn nào khác uk

Trúc Lam (hớn hở): okie, vậy chúng ta cùng chơi nào, chơi quay vòng nhé. nếu không trả lời sẽ phải làm 1 việc cho người đặt câu hỏi. Để tránh tình trạng các bạn nói dối, yêu cầu người chơi uống thuốc sự thật. nếu nói dối bạn sẽ biến thành khỉ. chắc các cậu cũng không lạ gì thuốc này đâu nhỉ. Sản phẩm của Công chúa Carey đã được đưa vào học và ứng dụng

Giai Đình và Lana không biết từ đâu xuất hiện cũng xin tham gia chơi cùng. Vậy là 7 bạn trẻ cùng uống thuốc, riêng Tường Vi thì lo lắng ra mặt, lần đầu tiên cô uống thuốc pháp thuật mà, vị cũng ngọt đấy chứ

Trúc Lam: nào bắt đầu, lượt của Chấn Thiên

Chấn Thiên (cười đắc thắng): Số hên quá. tôi chọn đầu heo

Tường Vi (nặt tái mét): cậu đừng có làm khó tôi quá đấy nhé, Chấn Thiên

Chấn Thiên (cười tươi): được thôi, tớ là người tốt mà, không làm khó cậu đâu. Hàn Tường Vi, cậu đã hôn chàng trai nào chưa. nào trả lời đi. không thì hãy làm theo mệnh lệnh của bổn thiếu gia

Tường Vi (mặt vừa mới tái đi h lại quay lại màu cũ): Làm theo lệnh của cậu chắc cũng chẳng tốt đẹp gì đâu. thôi được tôi chọn nói thật. nếu cậu bảo môi chạm môi là hôn thì tôi đã hôn 1 chàng trai rồi (không ai để ý thấy Trúc Lam vừa mới nở 1 nụ cười vô cùng”cáo”)

Chấn Thiên: thật hả. là ai thế

Trúc Lam: Chấn Thiên, 1 lượt quay chỉ được hỏi 1 câu thôi

Chấn Thiên (mặt xẹp như cái lốp bị thủng xăm): hừ, vậy đợi lượt sau. cô chết chắc rồi đầu heo

Tường Vi: này, Giang Chấn Thiên tôi đã làm gì cậu mà cậu cứ gây khó khăn cho tôi thế hả

Chấn Thiên: vì càng nhìn càng thấy cô giống người đó

Trúc Lam+Tường Vi: người đó?

Triết Vũ: lượt tiếp theo đi

Trúc Lam: hứ, Chấn Thiên cậu cứ chuẩn bị tinh thần đi, đừng để tui túm được cậu, không cậu cũng chết chắc đấy. để xem nào, là Lana

Lana: ôi hay quá, trời không phụ lòng người. tôi chọn cô, Hàn Tường Vi

Tường Vi (thở dài): tại sao mấy người cứ nhắm tôi hoài thế

Lana: Hãy kể về gia đình của cô cho mọi người nghe đi

Tường Vi: gia đình tôi uk? tôi là trẻ mồ côi

mọi người (đều sửng sốt): không thể nào

Tường Vi (nở nụ cười chua xót): thật mà. tôi không nhớ lắm truyện lúc tôi còn nhỏ nên cũng chẳng biết bố mẹ mình là người như thế nào nữa. nhưng anh trai tôi bảo họ rất thương tôi và họ đều là những người rất tài giỏi. bố mẹ tôi chết vì bị người khác ám hại.

Tử Khiêm: tại sao bố mẹ cậu lại bị ám hại

Triết Vũ: cô có anh trai sao

Tường Vi: uk, tôi có 1 người anh nhưng đã lâu lắm rồi tôi không gặp anh ấy. anh ấy bảo anh ấy phải đi làm 1 việc gì đó và vì vậy tôi sống 1 mình. Còn vì sao bố mẹ tôi bị người ta ám hại thì anh tôi không nói. anh ấy bảo khi nào tôi hồi phục trí nhớ thì sẽ rõ

Trúc Lam: hồi phục trí nhớ là sao

Tường Vi: lúc nhỏ tôi từng bị tai nạn và những truyện trước 5 tuổi tôi đều không nhớ được. Mà tôi nghĩ là tôi trả lời thế là đủ rồi. lượt tiếp theo đi

Trúc Lam: lượt này là của cậu đấy Vi

Tường Vi: Vậy tôi hỏi nhé. Triết Vũ, đến bi h cậu vẫn còn thích Carey chứ

Triết Vũ: ukm, có lẽ là vẫn còn

Tường Vi: và mai sau vẫn vậy

Triết Vũ: ukm. dù sau này hay mai sau thì tôi vẫn chỉ thích 1 mình Carey thôi

Đau. thật sự là rất đau. Triết Vũ không biết rằng câu trả lời của mình đã làm cho trái tim của 2 cô gái vỡ vụn. 1 là của Giai Đình. và 1 là của cô gái đã đặt câu hỏi này

Trúc Lam: lượt tiếp theo. là cậu đó công chúa baby

Giai Đình. tớ chọn Triết Vũ

Triết Vũ (thở dài ngao ngán): Hỏi đi

Giai Đình: nếu Công chúa Carey vẫn còn sống nhưng cô ấy không chọn cậu mà chọn người khác thì cậu có quên cô ấy và cho người khác 1 cơ hội không?

Triết Vũ: tôi không biết, đổi câu hỏi đi, nếu không thì tôi không tham gia nữa đâu

Giai Đình: thôi được, vậy nếu 1 ngày nào đó 4 đứa con gái bọn mình…ý mình là mình, Lana, Trúc Lam và Tường Vi đều gặp nguy hiểm đến tính mạng. cậu chỉ được cứu 1 người và 3 người kia sẽ chết cậu sẽ chọn cứu ai

Triết Vũ: tại sao tôi phải cứu mấy cô chứ. mấy cô có chết thì liên quan gì tới tôi

Giai Đình: đó không phải là đáp án tớ muốn nghe. hay là thế này nhé, cho cậu cứu 3 người cậu sẽ chọn những ai.

Triết Vũ: khó nhỉ. 1 là công chúa baby, không cứu sẽ đắc tội với rất nhìu chàng trai trong nước, nếu để cô chết chắc tôi cũng bị họ chém làm trăm mảnh mất. 1 là Lana đại tiểu thư. con gái cưng của Bộ trưởng bộ pháp thuật. không cứu cô chắc bố mẹ cô cũng tế sống tôi luôn. 1 là ác ma Trịnh Trúc Lam. để cô chết chắc linh hồn cô sẽ hiện về và ám tôi, không cho tôi yen đâu

Trúc Lam: không hổ danh là hoàng tử trí tuệ đâu, Âu Triết Vũ

Giai Đình: đừng có tào lao nữa. Triết Vũ cậu nói sự lựa chọn của cậu đi

Triết Vũ: thôi được, nếu truyện này xảy ra, tôi sẽ cứu 3 người. đó là cô…Giai Đình, Lana và…Trúc Lam tất nhiên

Giai Đình (cười hạnh phúc): Tớ biết là cậu sẽ không bỏ rơi mình mà Triết Vũ

Trúc Lam: thế còn Tường Vi thì sao, Âu Triết Vũ? cậu để cô ấy chết thật ak

Triết Vũ (không nhìn Tường Vi mà nói lạnh lùng): kệ cô ta chứ, đâu có liên quan gì tới tôi. dù sao cũng mới quen nhau có 3 tháng thôi mà, tôi cũng chưa thân với cô ta đến mức hi sinh những người bạn cũ đã quen nhau mười mấy năm trời đâu

Triết Vũ không biết rằng từng lời cậu nói như những mũi tên đã đâm vào trái tim của Hàn Tường Vi. sao Triết Vũ lại có thể lạnh lùng và vô tình vậy chứ. Đau quá. mình không thể chịu nổi nữa rồi. khó thở quá, tim ơi hãy đập như bình thường đi. tao xin mày mà. Tường Vi mặt tái mét vì bị cơn đau dày vò

Tử Khiêm (hoảng hốt): Tường Vi cậu làm sao vậy

Tường Vi nhăn mặt vì đau, không nói gì mà bỏ chạy ra khỏi lớp. vừa ra đến sân trường thì cô gục xuống. đúng lúc đó thì bọn Thiên Dã đi tới. 4 cậu nhìn thấy có 1 cô gái đã ngất ở sân trường liền chạy lại gần xem

Thiên Dã (thoáng nét hoảng sợ): là Tường Vi. em sao vậy, mau tỉnh lại đi

Chí Kiệt (lo lắng không kém, nói thật là sau hôm học pha chế ma dược tới h, cậu có vẻ quan tâm Tường Vi hơn trước nhiều): Tường Vi, em sao thế

Kì Bình (luống cuống): cô ấy bị sao vậy. sao lại ngất?

Vô Kị (bình tĩnh nhất trong 4 người): Đây không phải là lúc để hỏi điều đấy đâu. mau đưa Tường Vi đến phòng y tế đi

Tại phòng y tế, ngòai Tường Vi đang hôn mê thì chỉ còn lại Thầy giáo trực phòng y tế và Thiên Dã. còn 3 người kia đã rời khỏi phòng từ lúc nãy

Thầy Alan (mặc dù là thầy giáo trẻ, mới gần 30 tuổi, rất đẹp trai nhưng cả y thuật và phép thuật đều xuất chúng): lạ quá, rất là lạ. cô gái này…

Thiên Dã (lo lắng): sao lại lạ hả thầy. Tường Vi bị sao vậy. cô ấy bị bệnh gì uk

Thầy Alan (lắc đầu, mặt nhíu lại vì suy nghĩ): không, Tường Vi ổn

Thiên Dã (mặt giãn ra 1 chút vì yên tâm): vậy sao thầy lại…có truyện gì không ổn sao thầy?

Thầy Alan (đăm chiêu): Thiên Dã này, Tường Vi không phải là người bình thường đâu

Thiên Dã: sao ak? không phải là người bình thường? ý thầy cô ấy cũng là phù thuỷ uk

Thầy Alan: thầy không biết, ý thầy xuất thân của cô gái này là không bình thường. theo thầy thì Tường Vi đã bị 1 bùa chú khiến cho bản thân quên đi mất 1 phần kí ức nào đó. và bùa chú này là của 1 phù thuỷ rất mạnh.

Thiên Dã: không thể nào. Tường Vi chỉ là 1 con người bình thường thì tại sao lại bị 1 phù thuỷ niêm ấn? chẳng lẽ cô ấy đã biết 1 sự thật gì đó mà bị phù phép sao

Cô Barbie (giáo viên của trường và cũng là vợ của thầy Alan, 1 cô giáo xinh đẹp, hiền dịu, rất được hs trong trường yêu quí): Anh Alan, chúng ta đi ăn trưa thôi. oh, Thiên Dã, em cũng ở đây hả. em bị ốm ak

Thiên Dã: chào cô Barbie, em không bị sao cả. em đưa 1 hs bị ngất đến

Cô Barbie: vậy hả. thế bạn ấy có bị làm sao không

Thầy Alan: không, Tường Vi ổn. cô gái này chỉ bị ngất vì xúc động mạnh thôi

Cô Barbie: Tường Vi? ý anh là Hàn Tường Vi hả? hs mới chuyển đến trường chúng ta sao? cô gái duy nhất trong trường mà không có phép thuật đấy hả

Thiên Dã: Vâng, là cô ấy đấy ak

Cô Barbie: hay quá, cô vẫn chưa có dịp gặp mặt cô gái này không ngờ hôm nay lại được gặp ở đây. thế Tường Vi tỉnh chưa

Thầy Alan: chưa. mà nhìn em kìa Barbie. y như con nít ấy

Cô Barbie: kệ em (rồi tiến lại gần giường) oh, cô gái này…
Thiên Dã+thầy Alan: sao vậy

Cô Barbie: em từng gặp cô gái này ở đâu rồi nhỉ? trông cô bé này quen lắm. không, đúng hơn là em đã từng nhìn thấy hình của cô ấy

Thiên Dã: có thể lắm ak. vì Hàn Tường Vi cũng là 1 hs nổi tiếng ở Saint Hannee này mà. Công chúa Lá bài. mọi người gọi cô ấy như thế

Cô Barbie: không phải, chắc chắn là không phải. cô nghĩ là cô nhìn thấy hình của Tường Vi lâu lăm rồi

Thầy Alan: thôi, Barbie. chúng ta đi ăn trưa thôi. phiền em ở lại trông nom Tường Vi nhé. 1 lúc nữa thầy sẽ quay lại

Thiên Dã: vâng, không sao đâu ak, chúc thầy cô ngon miệng

Và thầy Alan kéo vợ mình đi

Cô Barbie: anh Alan, Thiên Dã có gì đó lạ lắm, ánh mắt của nó lúc nhìn Tường Vi giống như là…chứa chan tình yêu, sự quan tâm, lo lắng và…thật sự rất giống ánh mắt ngày đó

Thầy Alan: em cũng thấy rồi sao? ánh mắt Thiên Dã lúc này y hệt lúc nhìn cô bé của 13 năm trước

Cô Barbie: chẳng lẽ là Thiên Dã…

Thầy Alan: đã đến lúc Thiên Dã nên quên đi những mảnh kí ức đó rồi, sắp có 1 sự bắt đầu mới rồi. hi vọng lần này Thiên Dã sẽ được hạnh phúc với sự lựa chọn của mình.

Tại lớp học của bọn Triết Vũ, Tử Khiêm và Chấn Thiên

Trúc Lam: sao không thấy Tường Vi quay lại lớp nhỉ, cô ấy định bỏ học luôn sao

Chấn Thiên: Cái cô đầu heo này càng ngày càng dũng cảm, dám trốn học cơ đấy, 2 tiết rồi, phen này cô ta chết chắc

Tử Khiêm: hay là có truyện gì đã xảy ra nhỉ? bình thường Tường Vi đâu có hành đọng kì lạ như vậy

Triết Vũ: kệ cô ta, mọi người quan tâm tới cô ta làm gì. chắc cô ta lại phát bệnh điên rồi

Tử Khiêm: kìa, Triết Vũ. cậu đừng đối xử quá đáng với Tường Vi như vậy chứ. tội nghiệp cô ấy lắm

Chẳng ai trong 3 người Tử Khiêm, Chấn Thiên và Trúc Lam biết rằng Triết Vũ bề ngoài mạnh miệng thế thôi chứ thực ra trong lòng cậu lại là người cuống lên nhất khi không thấy Tường Vi về lớp. Triết Vũ thấy trong lòng như bị kiến lửa đốt, trong lòng bứt dứt không yên. Cậu không hiểu sao cậu lại thế chỉ biết rằng tim cậu đang rất đau, cảm giác giống như ngày trước lúc nhìn Carey đối mặt với tử thần trong phòng bệnh mà cậu không thể làm gì, không thể giúp đỡ. chỉ biết đứng yên và cầu nguyện cho Carey sẽ vượt qua, sẽ bình phục, sẽ tiếp tục sống. Đang mải suy nghĩ thì Triết Vũ bị giọng nói của Đường Chí Kiệt đập vào tai

Chí Kiệt: Trúc Lam, tí nữa em xin thầy cho Tường Vi nghỉ học nhé.

Trúc Lam: sao lại phải xin cho bạn ấy nghỉ học? Tường Vi đâu

Chí Kiệt: Tường Vi bị ngất ở sân trường. bọn anh đưa cô ấy đến phòng y tế kiểm tra rồi. thầy Alan bảo cô ấy vẫn bình thường nhưng chẳng hiểu sao mãi không thấy cô ấy tỉnh

Tử Khiêm (mặt tái mét): sao lại thế? Tường Vi bi h sao rồi

Chí Kiệt: thì vẫn hôn mê mà

Chấn Thiên: mà sao lại bị ngất chứ. đang yên đang lành cơ mà

Trúc Lam: phải đấy, sao lại xảy ra truyện này được chứ

Chí Kiệt: không biết. thấy thầy Alan bảo là vì bị shock mạnh nên bát tỉnh, cụ thể thế nào anh không rõ

Tử Khiêm+Chấn Thiên+Trúc Lam: bị shock mạnh uk

Hình như không có ai để ý rằng vừa mới có 1 anh chàng lao như tên bắn ra khỏi lớp khi nghe thấy cái tin Tường Vi đang hôn mê nằm ở phòng y tế. cậu chưa kịp nghe hết lời Chí Kiệt nói đã vụt chạy đi nên không biết tình hình của Tường Vi không có nghiêm trọng như cậu tưởng. mặt Triết Vũ h còn tái hơn cả thịt lẩu. cậu cứ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Tường Vi sao lại bị ngất chứ. đừng làm sao nhé Tường Vi, chẳng lẽ cảm giác nhói đau khi nãy của mình là lúc cô ấy…Tường Vi ơi, đừng bỏ rơi tôi, em đừng làm sao, đừng xa rời tôi. Carey ơi cho Vũ xin lỗi. có lẽ Vũ phải quên Carey đi rồi, tha thứ cho mình, Carey. mình không thể lừa dối bản thân được nữa. Xin lỗi Carey vì Vũ đã không giữ được lời hứa lúc nhỏ với Carey. Vũ không còn yêu 1 mình Carey nữa. xin lỗi, mình nghĩ là mình bắt đầu thích nhỏ ngốc đầu heo Tường Vi rồi. đò ngốc kia, cô cứ thử rời xa tôi mà xem, tôi sẽ cho cô biết tay. nếu phải cứu 3 người mà bỏ 1 người ở lại. tôi sẽ không cứu cô đâu, đầu heo. nhưng cô đừng lo bởi nếu cô chết tôi sẽ chết theo cô, tôi sẽ không để cô rời xa tôi đâu, tôi sẽ đi theo cô, cô sẽ không có cơ hội để đến với 1 người nào khác ngoài tôi đâu

Triết Vũ dừng lại trước cửa phòng y tế, thở hổn hển vì mệt, cậu đang định bước vào thì cảnh tượng cậu nhìn thấy khiến cậu sững sờ…

Triết Vũ dừng lại trước cửa phòng y tế, thở hổn hển vì mệt, cậu đang định bước vào thì cảnh tượng cậu nhìn thấy khiến cậu sững sờ…

Cả người Tường Vi đang lơ lửng trên không trung, hình như cô ấy đã bị ai đó điều khiển bằng pháp phép thuật và nâng cô ấy rời xa khỏi mặt đất. Triết Vũ không dám tin vào những gì mình đang thấy nữa. cả người Hàn Tường Vi toả ra 1 thứ ánh sáng chói loà. Triết Vũ nhíu mày và nhận ra có bóng đen ở phía sau Hàn Tường Vi. cậu định chạy vào để nhìn rõ mặt xem ai đang thi triển ma pháp với Tường Vi thì bóng đen đó quay ra, nhìn thấy Triết Vũ

Triết Vũ (giọng đanh lại): người là ai vậy

Nhân vật bí ẩn: đừng quan tam ta là ai Âu Triết Vũ. nếu cậu muốn cô gái này còn lành lặn thì đừng bước vào

Triết Vũ: ngươii đang làm gì với đầu heo thế.

Nhân vật bí ẩn: cậu là hoàng tử trí tuệ cơ mà, chẳng lẽ với việc đơn giản này cũng không đoán ra sao

Triết Vũ: không phải không đoán ra mà là không hiểu nổi. ta không hiểu sao ngươi lại muốn chữa trị cho đầu heo, ngươi và đầu heo có quan hệ gì. chẳng lẽ đầu heo không phải là người bình thường uk

Nhân vật bí ẩn: cậu hỏi nhiều quá đấy, Âu Triết Vũ. tham lam như vậy là không tốt đâu. ta không thể trả lời tất cả các câu hỏi của cậu nhưng sẽ có 1 ngày cậu sẽ có đủ các đáp án của ngày hôm nay cho mình. còn ta chỉ có thể nói rằng, nếu Tường Vi còn xảy ra truyện thế này thì cậu sẽ không được bình an đâu. nếu cô gái này mà…thôi, quên truyện đó đi. Âu Triết Vũ cậu nghe cho rõ nhé, ta sẽ không nói lại lần thứ 2 đâu. bảo với Dyland hãy cẩn thận. cậu ta sẽ là mục tiêu tiếp theo của phe chống đối. còn nữa dù có xảy ra truyện gì thì cậu cũng phải tin Tường Vi. hãy lắng nghe xem trái tim cậu mách bảo điều gì, đừng để dư luận ảnh hưởng đến cậu, hiểu không? ak, suýt quên. cậu đừng lo, Tường Vi ổn rồi. cô gái này sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi. đừng để Tường Vi xúc động mạnh thì mọi truyện sẽ ổn

Nói xong thì nhân vật bí ẩn kia biến mất. Triết Vũ vội chạy lại gần chỗ Tường Vi. cô bạn ngốc nghếch đó vẫn còn hôn mê, chưa tỉnh nhưng nhìn sắc mặt thì đã hồng hào và có sức sống hẳn. bây h nhìn Hàn Tường Vi đẹp tựa 1 nàng công chúa ngủ. Triết Vũ không sao rời ánh mắt khỏi cô gái này…THÌNH THỊCH…THÌNH THỊCH…Triết Vũ tự lẩm bẩm 1 mình: “đập chậm thôi tim của ta, may quá cô không sao. đầu heo, cô biết không tôi đã rất lo lắng cho cô đấy. mà chắc là cô không biết đâu, đứa ngốc như cô làm sao mà đoán ra được. và cô cũng sẽ không biết là tôi đã thích cô đâu. cô phải tự đoán ra nhé. và cô cũng phải thích tôi đó đầu heo, chỉ 1 mình tôi thôi, không được thích ai khác đâu. còn người bí ẩn kia là ai nhỉ. giọng nói đó…”. Dòng suy nghĩ của Âu Triết Vũ bị 1 người cắt ngang

Thiên Dã (ngạc nhiên): Triết Vũ, sao cậu lại ở đây. tôi tưởng h này cậu phải ở lớp học mới đúng chứ

Triết Vũ: xuống xem con ngốc này chết chưa thôi. mà cũng câu hỏi đó…với anh Thiên Dã

Thiên Dã: tôi ak? thì thầy Alan nhờ tôi chăm sóc Tường Vi. thầy có việc nên không thể trông nom bệnh nhân được (cười) mà cậu đến đây lâu chưa

Triết Vũ: đủ để chứng kiến những việc cần xem. mà anh được giao nhiệm vụ trông chừng con bé này mà saonãy h anh biến đi đâu vậy

Thiên Dã (ngượng nghịu): thì tại thầy hiệu trưởng bỗng gọi lên văn phòng giải quyết công việc gấp nên đành bỏ bệnh nhân lại thôi. mới tôi cũng nhờ Kì Bình chăn sóc cho Tường Vi rồi mà. ơ, mà nhắc ra mới nhớ, sao không thấy cậu ta đâu nhỉ

Triết Vũ (nhìn quanh căn phòng và phát hiện ra 1 anh chàng đang nằm ngủ chình ình ở trên ghế): ý anh là anh đã nhờ kẻ vô tích sự đang ngủ nướng kia ak. khéo nhờ người nhỉ

Thiên Dã (sửng sốt): ôi, trời ak, Kì Bình cậu sao lại ngủ lăn lóc thế này hả. ai đời đi trông bệnh nhân mà…

Kì Bình (tỉnh dậy sao cú lắc vô cùng nhẹ nhàng của Thiên Dã): Thiên Dã hả? về rồi ak? Tường Vi vẫn ổn mà. cậu không cần phải lo, tôi vẫn đang hoàn thành tốt nhiệm vụ mà (nói xong lại ngủ tiếp)

Thiên Dã: trời, cái tên này. Dậy. Dậy đi. cậu ngủ gì mà nhiều thế. Dậy ngay

Triết Vũ nhíu mày. trong đầu cậu hình ảnh của nhân vật bí ẩn bỗng hiện lên. “Chắc người đó đã phù phép cho Đỗ Kì Bình ngủ say để tiện việc chữa trị cho Tường Vi và không bị ai phát hiện quấy rầy. nhưng phù phép Kì Bình dẽ dàng vậy chứng tỏ hắn là 1 phù thuỷ rất mạnh và tài giỏi. nhưng nghe giọng thì hắn còn trẻ lắm, không thể có sức mạnh ghê gớm như vậy được. thật là kì lạ quá. mình phải điều tra thôi. liệu đầu heo có biết hắn không nhỉ. khoan đã nào. lúc hắn chữa trị cho Tường Vi chẳng phải có 1 thứ ánh sáng chói loà xuất hiện sao? rất giống với ánh sáng của anh Tường Luân. có lẽ nào…”

Tại 1 căn phòng bí mật ở ngay bên dưới lòng đất trường Dracate, 1 cô gái vô cùng xinh đẹp và khả ái đang theo dõi màn hình quan sát khắp trường và đã chứng kiến hết cuộc nói chuyện của Triết Vũ và người bí ẩn nọ

Cô gái (giọng không hài lòng): Anh làm gì mà bất cẩn vậy? sao lại để cho Âu Triết Vũ bắt gặp chứ. may mà không bị cậu ta nhận ra. nhưng nguồn sức mạnh cậu ta đã chứng kiến lúc anh chữa trị cho Tường Vi đặc biệt vậy có lẽ cậu ta sẽ sớm nhận ra thôi. cậu ta sẽ biết anh là ai…

Nhân vật bí ẩn (bỗng xuất hiện giữa căn phòng): uhm, nhưng biết làm sao được. nếu anh rời khỏi đó ngay thì Tường Vi…dù sao thì anh vẫn phải cứu cô ấy rời mới đi được. vả lại anh cũng muốn nói chuyện với Triết Vũ. thật sự đã lâu lắm rồi anh chưa nói chuyện với cậu nhóc. 13 năm rồi còn gì. mà em có nhìn thấy ánh mắt của Âu Triết Vũ lúc nhìn Tường Vi không. giống hệt ngày đó lúc nó nhìn…

Cô gái: em không quan tâm lắm việc Âu Triết Vũ thế nào. với em, anh là người quan trọng nhất. anh phải cẩn thận đó, Tường Luân. em sợ lắm, anh mà cứ thế này thì phe chống đối sẽ phát hiện ra là anh còn sống và chúng sẽ không để anh yên đâu. hay là chúng tarời khỏi đây thôi, càng ngày em càng thấy bất an

Nhân vật bí ẩn (mà thôi, đã đến lúc nên gọi người này bằng cái tên thật của anh ta…Hạ Tường Luân rồi): bình tĩnh đi em. anh sẽ không sao đâu. em đừng lo. em biết là anh không thể rời khỏi ngôi trường này được mà. anh là thành viên của Ngũ hành, anh có nhiệm vụ phải bảo vệ mọi người. sao anh có thể chỉ nghĩ đến an toàn của bản thân và bỏ mặc người khác được. từ khi sinh ra anh đã không được phép là người ích kỉ, anh đã được dạy phải luôn đối đầu với tử thần, không được phép chạy trốn. em nói thế là em không hiểu cho anh rồi

Cô gái: em xin lỗi. tại em lo cho anh thôi. thế còn Tường Vi thì sao hả anh. chúng ta nên làm gì bây h

Tường Luân: tiếp tục bảo vệ con bé, không cho ai phát hiện ra thân phận thật sự của Hàn Tường Vi. nếu để người của phe chống đối phát hiện ra thì rắc rối to. chúng ta phải chắc chắn là bùa chú phù phép vẫn ổn. nếu để Tường Vi nhớ ra mọi truyện vào lúc này thì mọi việc sẽ rối hết cả lên và cũng rất nguy hiểm nữa. sức mạnh của Tường Vi không còn giống như trước nữa. Tường Vi lại đang bị sự trả thù và tức giận chi phối, anh e là con bé sẽ gây ra những truyện rất đáng sợ. may mà con bé h đang bị bùa chú làm quên đi mất phần kí ức này không thì…anh cũng chẳng dám nghĩ nữa

Cô gái: anh này, em nghĩ là không chỉ có Âu Triết Vũ mới bắt đầu có tình cảm với Tường Vi đâu mà có lẽ còn có…

Tường Luân: ý em là Thiên Dã phải không? đừng nghĩ nhiều, rồi mọi truyện sẽ ổn thôi

Còn 5 ngày nữa là thanh tra sẽ về trường

Triết Vũ (tức giận): cái cô đầu heo này, làm ơn cẩn thận 1 chút đi. cô mà cứ cho nhầm nguyên liệu thế này thì sao mà pha chế thuốc thành công được

Tường Vi: mình đã cố hết sức rồi mà nhưng các nguyên liệu cần cho khó nhớ quá

Triết Vũ: đừng có biện lí do. cô…

Tử Khiêm: bình tĩnh nào Triết Vũ. cậu đừng có quát Tường Vi nữa. cô ấy mới bình phục mà

Triết Vũ: tưởng ngất là to tát lắm sao. nếu cô còn giữ thái độ này có bị đuổi học cũng đừng kêu bọn tôi

Tử Khiêm: kìa, Triết Vũ. đã bảo thôi mà. trong chúng ta thì người đang lo lắng nhất là Tường Vi đấy nên cậu đừng có la mắng cô ấy nữa

Triết Vũ: vậy cậu tưởng tớ không lo sao. tớ còn lo cho cô ấy hơn… (Triết Vũ biết là đã lỡ lời nên đành im bặt)

Tử Khiêm: Triết Vũ cậu nói vậy là sao?

Triết Vũ: không có gì đâu. thôi học tiếp đi, cô kia chú ý vào. lần này còn làm sai nữa thì đừng hỏi sao mái tóc của mình bị cháy rụi

Còn 4 ngày nữa thôi nhá. Xem ra thời gian trôi qua lâu thật mọi người nhỉ

Tường Vi (ngạc nhiên): hôm nay chỉ có tôi và cậu thôi sao, Triết Vũ

Triết Vũ (chau mày): phải. chẳng lẽ cô mong học với ai khác ak

Tường Vi (cười mím chi): không. vậy tụi mình học thôi

1 lúc sau

Triết Vũ: cô đói không Tường Vi

Tường Vi (mắt tròn như viên bi ve): sao cơ

Triết Vũ: đi ăn với tôi, dù sao cũng muộn rồi. cô cũng cần phải giữ sức nữa mà

Tường Vi (cười rõ tươi): ukm, vâng. mình cũng đói rồi – Yeah, Triết Vũ vừa rủ mình đi ăn cùng cậu ấy kìa. Triết Vũ quan tâm đến sức khoẻ của mình. mình vui quá đi mất

Triết Vũ: vậy thì thu dọn đi. chúng ta ra ngoài ăn thôi. ăn cơm trong trường chán lắm.

Tường Vi: phải ra ngoài hả. nhưng mà thầy giám thị…

Triết Vũ: đừng lo. Ông ta không làm gì chúng ta đâu. mà mặt cô sao vậy

Tường Vi: không, không có gì nhưng ăn ở ngoài thì mắc lắm

Triết Vũ (phì cười): tôi mời mà. cô đừng lo về truyện tiền long

Tường Vi: không cần. tôi sẽ tự trả. tôi không thích mắc nợ người khác

Triết Vũ (bỗng dưng nổi giận): đã bảo là tôi mời rồi mà. cô định biến tôi thành 1 thằng không ra gì đấy ak. nhà tôi không nghèo đến độ không mời được người khác 1 bữa cơm

Tường Vi (lo lắng): không ý tôi không phải vậy. cậu đừng giận

Triết Vũ: vậy thì đi thôi. – Cái cô đầu heo ngốc nghếch này. tôi đang hẹn hò với cô đấy. không biết đến khi nào cô mới đoán ra được

Và thế là 2 người Triết Vũ và Tường Vi rời khỏi trường Dracate…

Trên đường từ nhà hàng về trường Dracate

Tường Vi và Triết Vũ đã có 1 bữa tối trong 1 tâm trạng hết sức vui vẻ. cả hai người cười suốt. lần đầu tiên Tường Vi nhận ra Triết Vũ không hề khô khan và lạnh lùng như cậu ấy vẫn biểu hiện. Cả buổi tối Triết Vũ làm Tường Vi đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tường Vi nhận ra Triết Vũ có rất nhiều tài lẻ. Triết Vũ hát rất hay, giọng rất ấm áp và truyền cảm. Triết Vũ có thể chơi piano và violin điêu luyện. tại nhà hàng hôm nay Triết Vũ đã trở thành ngôi sao sáng chói với phần biểu diễn bản A Love for life bằng piano. “hôm nay Triết Vũ lạ quá. cậu ấy dễ gần hơn mọi ngày nhiều. nhìn cậu ấy cười kìa. thật sự là rất đẹp. Triết Vũ chỉ là thiên thần ra vẻ ác ma thôi. chứ thực ra cậu rất tốt. mình thích cậu mất rồi Vũ ak. “Tường Vi không thể rời mắt khỏi nụ cười của Âu Triết Vũ. ý nghĩ vừa loé lên trong đầu làm Tường Vi đỏ mặt vì ngượng. không may cho Tường Vi là Triết Vũ đã kịp nhìn thấy biểu hiện lạ đó. Triết Vũ nở nụ cười ngạo mạn quen thuộc của mình

Triết Vũ: chắc cô lại đang suy nghĩ bậy bạ gì rồi phải không

Tường Vi (lúng túng): không…không…làm…làm…gì có

Triết Vũ: có thật là không có không. nhìn mặt cô gian lắm

Tường Vi (tức giận): cậu bảo ai mặt gian đấy hả Âu Triết Vũ

Triết Vũ (nguýt sáo): ai người đấy tự biết

Tường Vi đang định cãi lại thì cô im bặt. 3 kẻ bịt mặt bỗng từ đâu xuất hiện, cầm dao và đang chĩa về phía Triết Vũ và cô

N1: bỏ hết những thứ đáng giá lại rồi biến đi

N2: mau lên. cấm 2 đứa mày hét. hét tao giết

N3: còn đứng im đó ak, mau đưa ví của bọn mày ra đây

Triết Vũ (giọng lạnh lùng): không đưa thì sao. bọn mày nghĩ bọn mày có tư cách để chạm vào ví của tao uk

N1: cái gì? mày…

Tường Vi (hốt hoảng níu áo Triết Vũ): kìa, Triết Vũ. hay bọn mình cứ đưa ví cho họ và rồi khỏi đây thôi. cậu đừng gây với họ. nguy hiểm lắm

Triết Vũ (trấn an Tường Vi): đầu heo đừng lo. sẽ không sao đâu

N2: thằng ranh con, mày anh hùng gớm nhỉ? tao khuyên mày nên nghe lời con bạn gái của mày đi. Bỏ hết tiền ra đây bọn tao sẽ cho 2 đứa mày ra đi lành lặn

Triết Vũ: Ngược lại, tao khuyên bọn mày nên biến đi trước khi tao nổi điên lên

Tường Vi (chạy ra phía trước): các anh ơi đừng làm gì bạn tôi. cậu ấy không biết cậu ấy đang nói gì đâu. đây là tất cả tiền tôi mang theo, các anh cứ lấy nhưng hãy để bọn tôi yên

Trong ánh đèn đường phả lại, cả 3 tên cướp đều nhận ra cô gái họ đang nói chuỵen là 1 tuyệt sắc giai nhân

N3 (giở giọng vô lại): Nhìn cô em xinh đấy. muốn bọn anh tha cho bạn em uk? cũng được. chỉ cần cô em làm anh vui anh sẽ tha cho thằng bồ em

Tường Vi (mặt tái mét vì sợ): Cái gì. không. tôi. .

Triết Vũ (nhịn hết nổi): bọn mày lần này chết chắc rồi. bọn mày nghĩ bọn mày xứng sao? muốn động vào cô gái của tao uk? còn khuya

Nói xong Triết Vũ xông vào đánh nhau với 3 tên bịt mặt. Còn Tường Vi thì đang co rúm lại vì sợ. chưa đầy 1 phút sau, cả 3 tên cướp đều bị hạ đo ván, nằm sõng soài trên mặt đường trong khi đối thủ duy nhất của họ thì không có lấy 1 giọt mồ hôi.

Triết Vũ (giọng lạnh hơn cả băng): lần này tao còn nhẹ tay. nếu để lần sau tao gặp được tao sẽ cho bọn mày xuống dưới âm phủ du lịch chơi 1 chuyến đấy. hiểu rồi thì biến đi. (quay lại chỗ Tường Vi. lúc này cô nàng vẫn còn chưa lấy lại được bình tĩnh) Về thôi, cậu còn định ngồi ở đó đến bao h nữa

Tường Vi (đứng dậy 1 cách vụng về và suýt ngã do chân tê cứng. Sợ thật, mới có 1phút mà làm gì đến mức đó chứ. cô này đúng là”liễu yếu đào tơ”ha): Vũ ơi, Tường Vi đứng không nổi nữa. làm sao bây h

Triết Vũ (thở dài): cô không phải sợ đến mức đó chứ? thôi được rồi, leo lên lưng tôi, tôi cõng về

Và Tường Vi ngoan ngoãn làm theo lời Triết Vũ. Triết Vũ cõng cô bạn về trường Dracate. Tường Vi 1 phần vì mệt đã ngủ thiếp trên lưng của cậu. cô đã ngủ ngon lành và còn có 1 giấc mơ đẹp. trong giấc mơ, cô thấy Triết Vũ nói với cô rằng cô đừng lo gì cả, cậu sẽ bảo vệ cô. và cô chính là người quan trọng nhất của cậu. Tường Vi đâu biết rằng đó không chỉ là giấc mơ. Triết Vũ cõng Tường Vi về phòng 503, để cô bạn nằm lên giường và đắp chăn cho Tường Vi. trước khi rời khỏi phòng, Triết Vũ quay lại nhìn Tường Vi mỉm cười: “ngủ ngon nhé, đầu heo. hãy mơ thấy tôi trong giấc mơ của cô nhé”. nhưng cậu đâu biết chiếc ví của mình đã rơi ở phòng của Tường Vi…

Tường Vi n

Lên Đầu Trang


5/18 Trang: 4567
Liên Hệ - Hỗ Trợ
Phone:
0168.271.2199 [SMS]