Xuống Cuối Trang

của cô Như Nguyệt. nói cách khác chính là bác của Carey
Tường Vi (thở phào nhẹ nhõm): may quá. vậy thì cuộc thi có thể bắt đầu được rồi
Trần Lâm (cuối cùng cũng đã chịu rời ánh nhìn khỏi Tử Khiêm): okie. bắt đầu thôi. tôi sẽ hân hạnh được tiếp chiêu với ai đây?
Triết Vũ (bước lên trước): Âu Triết Vũ. vinh hạnh được thi đấu với cậu
Trần Lâm+Trấn Quốc (ngạc nhiên): họ Âu uk? họ này không nhiều đâu. cậu có liến quan gì tới gia tộc lửa không? nghe nói người thừa kế của gia tộc lửa cũng trạc tuổi chúng ta nhưng đang du học ở nước ngoài. hay ngời đó chính là cậu?
Triết Vũ (lắc đầu thất vọng): không phải tôi. vậy là người đó đang ở nước ngoài ak? thế là không có cơ hội rồi.
Tường Vi (nhìn thẳng vào mắt Triết Vũ và nói nhỏ chỉ đủ để cho Triết Vũ nghe): cậu quên là cậu có thể du hành thời gian ak. nếu muốn gặp đâu có khó gì
Triết Vũ (cười): ukm, mình biết rồi
Nụ cười của Triết Vũ rạng ngời đến nỗi bọn con gái hét muốn rách
tai: “anh ấy là ai thế, đẹp trai quá đi mất. có lẽ chỉ kém mỗi anh
Tường Văn thôi nhỉ?”. (bó tay với cái lũ hám zai đẹp này). đến lúc
này Trần Lâm mới để ý đến cô gái xinh đẹp nhất trong đám người đông
đúc này. nét mặt thoáng nét ngỡ ngàng
Trần Lâm: cô là…không phải là Như Nguyệt đúng không? nhưng sao hai người giống nhau vậy? như hai giọt nước
Tường Vi (ngạc nhiên): sao cậu biết tôi không phải là Như Nguyệt? ngoại trừ Tường Văn thì đâu có ai nhận ra
Trần Lâm (mỉm cười): kì lạ thật. nếu không phải vì đã biết rõ gia đình nữ hoàng thì tôi cứ ngỡ cô là chị em song sinh với cô ấy cơ. thật không thể tin nổi trên đời này lại có những người giống nhau như cùng một khuôn đúc thế này nữa. mà thôi truyện này để sau, Triết Vũ này, chúng ta thi đấu thôi
Nói rồi hai anh chàng đẹp tựa hoa đó bước ra giữa sân trường. tất cả mọi người đều đứng dẹp hết sang một bên tránh đường. Tường Vi bỗng có một linh cảm lạ, ai đó đang ở rất gần cô. đang tiến lại chỗ cô một cách nhanh chóng và nhẹ nhàng
Tường Vi (lên tiếng): ai?
Trúc Lam+Tử Khiêm (còn đang mải theo dõi trận đấu nên không để ý Tường Vi): im nào. đang xem, đừng có phá
Chấn Thiên (nhìn Tường Vi đầy thắc mắc): sao thế Carey? cậu đang nói chuyện với ai vậy
Tường Vi: Chấn Thiên ak, cậu không có cảm giác ai đó đang đứng gần chúng ta sao?
Chấn Thiên (nhó xung quanh): làm gì có ai đâu nào. chẳng lẽ là ma chắc. nhảm quá ak Carey
Tường Vi (giọng lạnh lùng): không phải là ma. là phép tàng hình.
Chấn Thiên: tàng hình? lẽ nào lại là cha mẹ của Trúc Lam chăng?
Một giọng con gái bỗng vang lên: ủa? sao hai cậu biết là có người đang dùng phép tàng hình vậy
Tường Vi+Chấn Thiên (đồng thanh): ai thế?
Một cô gái xuất hiện đột ngột. cô gái đeo cặp kính dày cộm, mái tóc tết đươc vắt sang hai bên, mặt nổi khá nhiều mụn. cô bạn này ăn mặc rất bình thường. Chấn Thiên sau khi nhìn thấy cô gái kia liền nói nhỏ vào tai Tường Vi: “không phải là mama của Trúc Lam đâu. Trúc Lam xinh đẹp như tiên nữ vậy sao có một người mẹ như thế này được chứ?”. Tường Vi nghe xong liền phì cười.
Tường Vi: bạn là ai thế?
Cô gái kia: mình là Thiên Tâm.
Tường Vi: còn mình là…
Cô gái kia: cậu là nữ hoàng Như Nguyệt phải không? cậu nổi tiếng lắm đấy.
Tường Vi (lắc đầu): không phải. mình là Carey. nhưng bạn có thể gọi mình là Tường Vi
Cô gái kia (ngạc nhiên): Tường Vi? nhưng cậu rất giống…
Tường Vi (cười mím chi): ukm, mình biết. nhưng mình không phải là Như Nguyệt đâu. (nói nhỏ vào tai Chấn Thiên trong khi Chấn Thiên vẫn còn đang shock nặng) Thiên Tâm? nếu như mình nhớ không nhầm thì đó chính là phu nhân tổng giám đốc Trịnh. người này chính xác là mama Trúc Lam rồi
Chấn Thiên (bàng hoàng): sao lại thế chứ. mama Trúc Lam đẹp lắm. đâu có như cái người này…
Tường Vi (nguýt dài): này, Giang Chấn Thiên. cậu muốn ăn đòn ak. đừng có nói…
Lời nói của Tường Vi bị cắt ngang bởi tiếng reo hò của Trúc Lam: “tuyệt. không hổ danh là hoàng tử trí tuệ đâu Triết Vũ. “, còn Tử Khiêm thì mặt buồn so: “papa của con ơi, sao papa lại để cậu ta lừa chứ…Trần Lâm. cố lên đi mà”. Triết Vũ tiến lại gần chỗ Tử Khiêm, mặt không có một giọt mồ hôi
Triết Vũ: cậu bỏ rơi bạn bè thế ak.
Tử Khiêm: Triết Vũ, cậu phải thông cảm cho tôi chứ. Trần Lâm là…
Như Nguyệt và Tường Văn (bỗng xuất hiện bất ngờ giữa sân trường): đang xảy ra truyện gì ở đây vậy
Tường Vi: hai người vừa đi đâu về vậy
Như Nguyệt (nháy mắt tinh nghịch): đi kiểm tra thử sức mạnh của báu vật thôi ấy mà
Mọi người: Kiểm tra thử sức mạnh của báu vật?
Như Nguyệt: phải. là một hộp gỗ của mình thôi. nhưng nó sẽ có ích nếu ai biết cách sử dụng nó. mà nói thế thôi. không tiết lộ gì nữa. sau này mọi người sẽ biết thôi mà.
Tường Vi (lầm bầm không để cho ai nghe thấy): ukm. vì vậy mà mới
có nhiều người đổ đi tìm hộp gỗ Ánh sáng vậy
Kể từ sau cuộc thi đấu hôm nọ, Triết Vũ, Chấn Thiên và Tử Khiêm
suốt ngày bị lũ con gái đeo bám. Triết Vũ bận tối mắt với các buổi
huấn luyện riêng của bố vợ tương lai Tường Văn. Trúc Lam tíu tít
kết thân với bà mẹ lúc trẻ của mình. sau những buổi tư vấn, làm đẹp
của cô con gái mà Thiên Tâm không hề hay biết, cứ ngỡ chỉ là bạn
mới chuyển đến, Thiên Tâm ngày càng xinh ra, đẹp hẳn lên. trần Lâm
với Tử Khiêm trở thành đôi bạn thân, hợp cạ đến nỗi đi đâu cũng
thấy 2 người đó. cả trường còn shock hơn khi Trần Lâm tuyên bố sau
này nếu mình sinh con trai, sẽ đặt tên cho nó là Trần Tử Khiêm và
hi vọn Tử Khiêm sẽ làm cha đỡ đàu cho nó. nghe xong tin này Tử
Khiêm đã bị sặc nước (thì lúc nghe đang uốn nước mà). nhân vật
không ai ngờ đến bỗng xuất hiện. papa của Lí Thiên Dã từ nước ngoài
trở về. cả bọn Tường Vi đều phải thừa nhận là Thiên Dã nói chuẩn.
anh ấy giống papa mình. từ đôi mắt cho đến cái mũi. khuôn mặt của
Thiên Dã thừa hưởng từ bố mình đến hơn 70%, chắc 30% lại là giống
mẹ. Tường Vi thường đi theo mama mình làm cho bọn con trai trong
trường choáng nặng. hai người đẹp đi bên nhau làm cho cả một không
gian xung quanh đều chói loà, phát sáng. Tường Vi vô cùng hạnh
phúc. vì từ lâu lắm rồi, cô đã không còn cơ hội đươc nói chuyện,
cười đùa, bám theo hay làm nũng với cha mẹ mình. Nếu ai đó bảo cô
thật may mắn khi sinh ra trong gia tộc ánh sáng, được thừa hưởng
dòng máu ánh sáng và băng từ cha mẹ. đó là 1 vinh hạnh, là may mắn
mà nhiều người ước mong. nhưng nào có ai biết chăng Tường Vi khổ sở
thế nào. Vì cha mẹ là những người quan trọng của Bộ pháp thuật mà
hai người thường xuyên không thể ở nhà. Tường Vi từ lúc biết suy
nghĩ, người mà cô có thể tâm sự và luôn ở bên cạnh chăm sóc cô
không phải là bố mẹ mình, mà là anh trai Tường Luân, anh họ Dyland
và cậu bạn thân Triết Vũ, Chấn Thiên. sau này khi Thiên Dã chuyển
đến sống cùng thì có thêm cậu nữa. Tường Vi cũng đã từng ước mình
chỉ là một người bình thường, gia đình không cần phải giàu có,
nghèo cũng được, miễn là không phải phù thuỷ. có lẽ như vậy, bố mẹ
của cô cũng đã không ra đi sớm.
Hôm nay Tường Vi ngồi bói tú cho Trúc Lam, hai cô gái đang hí hửng ngồi chiêm nghiệm xem độ chính xác của quẻ này thế nào thì nghe thấy tiếng hét mừng rỡ của Triết Vũ: “mọi người ơi, mình đã có thể điều khiển thành thạo sức mạnh mới rồi. chúng ta có thể trở về”. Chấn Thiên, Tử Khiêm và Trúc Lam đều mừng rỡ ra mặt. không ai để ý khuôn mặt đang tái dần đi của Tường Vi. Trở về uk? nhanh vậy sao? mình không muốn. không muốn về. mình không muốn rời khỏi nơi này. mình không thích. mình muốn ở lại
Triết Vũ (cuối cùng cũng để ý thấy biểu hiện không bình thường của Tường Vi): Tường Vi, sao vậy? cậu mệt ak
Tường Vi (lắc đầu): không. mình ổn
Triết Vũ: vậy sao nét mặt cậu sầu não thế kia hả? cậu đang buồn uk? vì truyện gì
Tường Vi: không, mình không buồn vì truyện gì cả
Chấn Thiên (mừng rỡ): vậy thì chúng ta đi luôn thôi. mau trở về thời điểm lúc chúng ta ra đi. Chúng ta hãy quay về đó để giúp đỡ mọi người
Tường Vi (hoảng hốt): về ngay uk? tại sao phải gấp như vậy chứ? để mai không được sao? dù xuất phát lúc nào thì Triết Vũ cũng vẫn có thể đưa chúng ta về thời điểm chúng ta đi cơ mà.
Trúc Lam (ngạc nhiên): Carey, cậu sao vậy?
Tử Khiêm (giọng nhẹ nhàng): đúng vậy, cậu lạ lắm đó Vi.
Chấn Thiên (gật gù): Phải, sao cậu lại thế hả Carey. trở về sớm vẫn tốt hơn chứ
Triết Vũ (nhạy cảm): hay là cậu không muốn về hả
Chấn Thiên+Trúc Lam+Tử Khiêm (đồng thanh): sao lại không muốn về? cậu có bị làm sao không đấy Tường Vi. đây đâu phải thời đại của chúng ta
Triết Vũ: nói đi chứ Tường Vi, đừng có im lặng như vậy
Tường Vi (vẻ mặt phát tội): chỉ là 1 đêm nữa thôi mà. sáng mai mình về cũng được mà. mình…chỉ là lưu luyến nơi này. mình chỉ cần 1 đêm nữa thôi.
Trúc Lam (nổi cáu): cậu bị điên hả? cậu có biết là chúng ta đã ở đây bao lâu rồi không? gần 1 tháng rồi đấy. chẳng lẽ cậu không nhớ, không lo cho mọi người sao? Lưu luyến gì chứ? chúng ta vẫn đang học ở đây mà. câậucó biết là mình nhớ bố mẹ mình nhiều thế nào khôngTrúc Lam (nổi cáu): cậu bị điên hả? cậu có biết là chúng ta đã ở đây bao lâu rồi không? gần 1 tháng rồi đấy. chẳng lẽ cậu không nhớ, không lo cho mọi người sao? Lưu luyến gì chứ? chúng ta vẫn đang học ở đây mà. cậu có biết là mình nhớ bố mẹ mình nhiều thế nào không
Tường Vi (giọng lí nhí): mình biết. mình hiểu là mọi người đều nhớ gia đình. nhưng mình…
Trúc Lam: vậy mà cậu còn lừng khừng đòi ở đây nữa hả? không nói nhiều, chúng ta sẽ về ngay bây h hoăch không cậu cứ việc ở lại 1 mình. mình cần về để gặp bố mẹ mình khi đã lấy nhau. chứ không phải là những người bố mẹ bằng tuổi mình thế này
Tường Vi (cố kìm nén không cho nước mắt trào ra): mình hiểu mà.
Trúc Lam: hiểu mà thế ak. cậu đang làm cho mình phát điên lên đấy
Tường Vi (nước mắt lăn dài): vậy chẳng lẽ các cậu phải bắt mình nói thẳng ra là mình không có đủ can đảm để rời xa bố mẹ của mình sao? các cậu thì tốt rồi. dù là ở ngay lúc này hay là 30 năm sau thì các cậu vẫn còn có bố mẹ ở bên cạnh. còn mình thì sao? mình làm gì còn cơ hội gọi 2 tiếng bố mẹ như các cậu. rời khỏi nơi này, mình sẽ không còn cơ hội gặp lại họ nữa.
Trúc Lam: ơ, mình xin lỗi. mình quên mất là cậu…
Tử Khiêm+Chấn Thiên: hay là chúng ta cứ ở lại đây thêm 1 buổi tối nữa đi. ngày mai về cũng được mà.
Trúc Lam (gật đầu đầy bối rối): ukm, ở lại đây thêm 1 buổi nữa cũng không ảnh hưởng gì đâu.
Triết Vũ (ôm Tường Vi vào lòng): đừng khóc. mình biết là cậu sẽ nhớ bố mẹ nhưng ở nhà chúng ta còn có những người đang chờ đợi. đừng buồn. cậu quên là mình có thể đi xuyên thời gian sao. bất cứ lúc nào cậu muốn, mình sẽ đưa cậu về đây. cậu có thể gặp bố mẹ mình bất cứ lúc nào mà. mình hứa. cậu tin mình chứ, Carey?
Tường Vi (bấu chặt áo Triết Vũ): huhu, hức hức…nhưng mình vẫn buồn lắm. thật sự là không nỡ…không nỡ rời khỏi đây
Tường Văn (cùng Như Nguyệt, không biết đã đứng ở cửa từ khi nào): Carey, đừng nhõng nhẽo như thế chứ. con đã lớn rồi. sắp đi lấy chồng rồi mà còn khóc nhè y như con nít vậy sao? chúng ta sẽ còn gặp lại mà. gặp lại khi con là con của thế giới mà con sinh sống ấy
Tường Vi (ngước nhìn Tường Văn và Như Nguyệt): nhưng hai người…
Như Nguyệt (cười): sao vậy? đừng khóc nữa. bố mẹ còn dự đám cưới của con với Triết Vũ nữa. hai đứa không trở về thì sao bọn ta đến được?
Lòng Tường Vi đau như cắt. bố mẹ cô đã nhìn thấy nhiều thứ sẽ xảy ra trong tương lai nhưng caí chết của chính họ thì họ lại không hề nhìn thấy. Tường Vi muốn nói ra nhưng sợ lịch sử thay đổi sẽ ảnh hưởng đến thế giới ở tương lai nên cô lại không dám nói.
Như Nguyệt: Mỗi thứ trong đời, đều có cho nó riêng một giới hạn…Quy luật cuộc sống là thế – Chỉ khác nhau ở chỗ giới hạn đó là bao lâu, nhiều hay ít thôi…Chẳng có một ai, hay cái gì có thể giữ được ở bên mình vĩnh viễn. Ai rồi cũng sẽ phải xa những gì mà mình trân trọng và yêu quý…Hoa nở rồi hoa tàn, trăng tròn rồi trăng khuyết, bèo hợp rồi bèo tan, người đến rồi người lại ra đi.
————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.KhocTham.MoBi. Chúc bạn có
những giây phút vui vẻ.
www.KhocTham.MoBi – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di
động…!
————————-
Tường Văn: Phải đấy, Carey. bữa tiệc nào rồi cũng đến lúc phải tàn. đừng buồn vì chúng ta còn gặp lại nhau. Con trở về đi. Chắc chắn chúng ta sẽ gặp lại nhau ở 1 thời điểm nào đó trong tương lai mà. Đan Linh không thốt lên lời khi cả một luồng ánh sáng chói loà không gian và thời gian xuất hiện. luồng ánh sáng đã xuất hiện lúc nãy, khi mà nhóm Tường Vi, Triết Vũ biến mất. Mọi người đang có mặt ở Dracate lúc này, dù là người của học viện hay là của phe chống đối đều dừng hết lại, nheo nheo mắt ngó luồng ánh sáng kì lạ. Sau 2s thì có bóng dáng mờ ảo của ai đó bước ra từ tâm của vầng sáng. Chí Kiệt nhận ra ngay đó là Trúc Lam.
- Trúc Lammmmmmm – Chí Kiệt mừng rỡ hét lên – mấy đứa vừa biến đi đâu vậy
- Anh Chí Kiệt, mọi người vẫn ổn chứ. Có ai bị làm sao không? – Trúc Lam đảo mắt khắp nơi
- Không sao đâu, Trúc Lam. tính ra thì chúng ta mới biết mất có 5 phút thôi. Chưa ai chết đâu – Chấn Thiên cũng xuất hiện ngay sau Trúc Lam
- Sao cậu gở miệng thế, Chấn Thiên – Tử Khiêm chau mày
- Bọn này đã trở về, có cần sự giúp đỡ không đây mọi người? – Triết Vũ nhướng lông mày ngó chiến trường
- Về đúng lúc lắm – Tường Luân gật đầu – Phiền mấy đứa lo liệu bọn kia hộ anh
- Okie – Chấn Thiên ra hiệu đã hiểu và nhằm thẳng quân thù tấn côngSau đó là Triết Vũ, Tử Khiêm và Trúc Lam đồng loạt xuất trận. Sân trường Dracate hỗn loạn cả lên. lửa, điện, nước, đất, đá cứ bay xèn xẹt trên đầu mọi người. Triết Vũ một mình đối đầu với 3 tên của phe chống đối. lửa từ người cậu bốc lên ngùn ngụt. Tử Khiêm cũng làm cho nhiều người ướt nhẹp với năng lực của mình. Đan Linh và Chấn Thiên được điều đi cứu chữa cho những hs bị thương. Trúc Lam sau cái vỏ bọc tàng hình cũng làm cho người của phe chống đối hoảng loạn. Tường Luân lạnh lùng và bình tĩnh đối phó với quân thù. cả người Hạ Tường Luân được bao bọc bởi luồng ánh sáng chói mắt. ánh sáng từ Tường Luân chẳng mấy chốc hoá thành lửa. Thiên Dã tiếp tục làm cho mặt đất rung chuyển, Dyland vừa tạo ra cả 1 trận bão tuyết kết hợp với sóng siêu âm mà Kì Bình tạo ra đã hạ gục hàng chục kẻ gây loạn. Chí Kiệt vừa sử dụng năng lực của mình kêu gọi các loài cây thức tỉnh, cùng chiến đấu với anh ta…Sau một thời gian cầm cự, cuối cùng phe chống đối đã bị đánh bại hoàn toàn. Cả nhóm Tường Luân ngồi thở mệt nhọc. ai nấy mồ hôi đầm đìa, nhễ nhại.
Tường Luân (lấy tay quệt mồ hôi): cuối cùng cũng đã xong. thế vừa nãy mấy đứa đã biến đi đâu trong 5 phút vậy
Triết Vũ (mồ hôi lấm tấm): về quá khứ, về nơi này 30 năm trước
Dyland (ngạc nhiên): cái gì cơ?
Chấn Thiên: thì đó, về Dracate 30 năm trước và đã gặp phụ huynh của chúng ta ngày còn trẻ.
Tử Khiêm (gật gù): ukm, gặp được nhiều người lắm
Thiên Dã: mấy đứa nói thật đấy chứ
Chấn Thiên: tất nhiên là thật rồi
Tường Luân: vậy là sức mạnh đi xuyên thời gian của cậu đã thức tỉnh rồi hả, Âu Triết Vũ
Triết Vũ (sững sờ): sao anh biết
Tường Luân (mỉm cười): đừng quên anh là thủ lĩnh của Ngũ Hành. anh biết nhiều thứ lắm đấy. mấy đứa sẽ không ngờ được đâu
Trúc Lam (hớn hở): anh Chí Kiệt, em gặp mama của e và mama của anh đấy.
Chí Kiệt: mama anh thế nào
Kì Bình: còn bố mẹ của anh nữa
Vô Kị: vậy Tường Vi đâu?
Cả bọn lúc này mới ngỡ ngàng: “ukm, đúng rồi, Tường Vi đâu?”và ngó dáo dác xung quanh
Tường Luân (chau mày): nghĩa là các em không biết Carey đang ở đâu ak
Thiên Dã (lo lắng): chẳng phải mấy em đi cùng nhau sao? sao lại bị lạc được
Dyland: Triết Vũ, đừng bảo với anh là cậu không biết Carey ở đâu nhé
Triết Vũ (mặt cũng tái mét): vậy không phải là Tường Vi đã về trước rồi sao
Mọi người: cái gì?
Triết Vũ (nhớ lại): trong lúc di chuyển về đây, lúc vừa về lại thời
điểm này thì Tường Vi biến mất. có lẽ cô ấy đã dùng dịch chuyển tức
thời để về đây trước giúp mọi người.
Tường Luân (hét lên): vậy thì có truyện rồi. anh không cảm nhận được Tường Vi đang ở đây
Tất cả (đều thất thần): lẽ nào…Tường Vi bị đưa đến mốc nào đó khác sao?
Thiên Dã: nhưng là mốc nào? mau đến đón con bé đi Triết Vũ
Tường Luân: nếu không biết thời điểm Carey bị đưa đến thì không thể tìm kiếm con bé được đâu. chỉ là mò kim đáy bể thôi. lần này thì truyện lớn xảy ra rồi
Trúc Lam (quay qua nhìn Triết Vũ): Triết Vũ, cậu…
Triết Vũ cảm thấy đầu óc quay cuồng, cậu ngã xuống đất trong tiếng hét hoảng loạn của mọi người…
Tường Vi ngơ ngác nhìn xung quanh: “đây là đâu? không phải là trường Dracate sao, Triết Vũ?”. Tường Vi càng hoảng loạn hơn khi không thấy có ai bên cạnh mình – “Triết Vũ? Chấn Thiên? Trúc Lam? Tử Khiêm? có ai ở đây không? mọi người lên tiếng đi chứ. đừng có doạ mình. mình thấy sợ rồi đấy. đừng đùa nữa”. Một ý nghĩ bỗng loé lên trong đầu Tường Vi: “vừa nãy lúc vừa đến nơi, mình đã sử dụng dịch chuyển tức thời. hình như lúc ấy, Triết Vũ vẫn đang thi triển sức mạnh của mình thì phải? có khi nào mình đã bị đưa đến 1 thời điểm khác không?”. Tường Vi vừa nghĩ vừa đổ mồ hôi. ôi Chúa ơi, nếu đó đúng là sự thật thì khổ rồi. Triết Vũ sẽ không thể biết cô đang ở đâu mà đến đón cô, mà nói thật là chính cô còn không biết mình đang ở chỗ nào nữa kìa. Tường Vi oà khóc nức nở. Người đi lại trên đường nhìn cô đầy cảm thông và thương hại: “chắc là vừa bị người yêu bỏ ấy mà”hoặc”thất tình là khổ thế đấy”. sau 1 lúc ngồi khóc ngon lành, Tường Vi cuối cùng cũng đứng lên. tự động viên mình, Tường Vi hi vọng 1 điều kì tích sẽ xảy ra. Tường Vi dùng dịch chuuển tức thời để tới Dracate. đến nơi, cô còn bàng hoàng và hụt hẫng hơn khi thấy Dracate đã đổi tên là Học viện Thiên Anh. Tường Vi lập tức biết rằng mình đang ở tương lai. Cô đến gặp hiệu trưởng. h là những người thầy mới cô không quen. Tường Vi chán nản rời khỏi trường. phải tìm được Triết Vũ của thời đại này, và cô mới có thể trở về. Nhưng biét tìm Triết Vũ ở đâu đây? đây là thời điểm của 8 năm sau, nghĩa là lúc cô 27 tuổi. Mà tại sao trường Dracate lại đổi tên nhỉ? sao bây h lại là trường học dành cho những người bình thường. vậy còn các phù thuỷ chưa đến tuổi trưởng thành khác sẽ học ở đâu. truyện gì đã xảy ra trong 8 năm cô vắng mặt?. Tường Vi tiếp tục dùng dịch chuyển tức thời về ngôi nhà yêu dấu của cô. gia tộc Ánh Sáng. nhưng bây h khu biệt thự đó đã sang cho chủ khác. nghĩa là cả anh Tường Luân, chị Đan Linh, anh Dyland và anh Thiên Dã cũng họ hàng của cô đã chuyển đi. nhưng đi đâu? Tường Vi tiếp tục đến nhà Triết Vũ, Chấn Thiên, Tử Khiêm và Trúc Lam. nhưng tình trạng cũng không khá gì hơn. có vẻ như trong 8 năm này, có 1 sự việc vô cùng nghiêm trọng đã xảy ra. và việc này đã làm cho không chỉ trường Dracate mà tất cả các bộ tộc pháp sư mạnh nhất đều phải chuyển đi. đi đâu nữa đây? Tường Vi thật sự gục ngã. vô cùng hoang mang, Tường Vi hi vọng vào cơ hội cuối cùng. quay trở lại căn phòng dưới lòng trường Dracate. nơi mà anh trai cô và chị Đan Linh đã ở đó theo dõi bảo vệ trường. Tường Vi có mặt ở đó sau 6s. vừa đặt chân vào căn phòng thì tiếng nói của 1 người con trai vang lên: “cô là ai? sao vào được đây?”. Tường Vi nhận ra giọng nói của người này. cô từ từ quay đầu lại. mắt cô mở lớn, miệng há hốc: “không thể nào”Phỏng vấn nào…!!!
PV (rón rén bước vào phòng khách nhà tg): Aki? có ở nhà không?
Aki (xuất hiện thình lình sau ghế): ss gọi em?
PV (hét toáng lên và chạy ra khỏi nhà): óa, cứu tôi với
Aki (gãi đầu gãi tai): ơ, ss sao vậy? có ai làm gì ss đâu
PV (rút guốc ra): không biết. h tôi không tin mấy người nữa. không đề phòng mấy người là tôi về chầu Ngọc Hoàng có ngày
Aki (cười hiền khô, vẻ mặt ngây thơ, vô (số) tội): ss nói gì, e. không hiểu. ss hôm nay ăn nhầm phải gì chăng?
PV (phùng mồm trợn má ra thổi): đừng có đánh trống lảng. mau đưa danh sách top nhân vật được độc giả yêu thích nhất ra đây, để tôi còn mang về cho lão sếp.
Aki: thì ss cứ bình tĩnh đã nào. đi đâu mà vội. vào uống cốc nước cho mát. trời nắng quá, nhìn ss mồ hôi đầm đìa rồi kìa
PV (hét lên làm tg suýt cắn phải lưỡi vì giật mình): Không cần. ai biết được uống vào thì sẽ như thế nào? nhỡ cô và nhân vật của cô cho thuốc độc vào đấy thì sao? uống xong để mà du lịch về chỗ Diêm Vương uống cà phê ak. tôi không dại nữa đâu
Aki (thở dài và đưa cho PV tờ danh sách xếp hạng): ss cứ đa
nghi. mà cứ cho là sẽ có thuốc bỏ vào đi, thì cùng lắm là thuốc xổ
thôi, ai dám cho thuốc độc vào để tù mọt gông ak
DANH SÁCH TOP NHÂN VẬT ĐƯỢC ĐỘC GIẢ YÊU THÍCH NHẤT TRONG TRUYỆN
1. Âu Triết Vũ
2. Hàn Tường Vi
3. Hạ Tường Luân
4. Lí Thiên Dã
5. Dyland
6. Trịnh Trúc Lam
7. Giang Chấn Thiên
8. Trần Tử Khiêm
9. Đường Chí Kiệt
10. Lăng Vô KịPV (chuẩn bị sẵn 1 viên gạch): tôi phỏng vấn với
người về nhất được không
Aki (niềm nở): oh, tất nhiên rồi. ss chờ chút. để em gọi Âu Triết Vũ ra cho ss hỏi naz
PV (lắc đầu): hay thôi đi, em cho ss sđt của cậu ta, ss sẽ gọi điện hỏi, chứ nói thật là ss không dám gặp đâu. ss sợ chết lắm.
Aki: Triết Vũ, có người gặp nè
PV (hốt hoảng): này, này. ss đã bảo là…
Triết Vũ (xuất hiện): ai muốn gặp tôi hả Aki? ak, là chị PV hôm trước đây mà. tưởng chị về gặp các cụ tổ rồi
PV (nổi 1 cục tức): cái gì, đừng có trù ẻo ta. ta còn trẻ, còn đẹp thế này. chết chẳng uổng lắm sao
Triết Vũ (nhìn PV bằng cặp mắt thương hại): mới trốn về từ từ trại thương điên phải không
Aki (nhận thấy trước một cơn bão sắp nổ ra): Triết Vũ ak, không trêu chị PV nữa. trả lời cho nhanh rồi còn đi. chẳng phải hôm nay cậu có hẹn với Tường Vi ak
Triết Vũ (gật đầu): ukm, biết rồi. PV, bà cô muốn hỏi gì thì hỏi cho lẹ đi
PV (kìm nén cục tức lại): Nhiều độc giả rất tò mò về sở thích, sở ghét, sở đoản của cậu. cậu có thể tiết lộ chút xíu về chúng được không
Triết Vũ (suy nghĩ 1 lúc): Sở thích hả? thì chỉ thích đốt mấy kẻ rỗi việc hay đi hỏi lung tung, quá tò mò về cuộc sống của người khác. tóm lại là những người mình ghét thôi. mà kiểu người tôi ghét thì là ghét mấy kiểu người hay đến quấy rầy người khác như thế đấy. Sở đoản thì là khi tóm được kẻ mình ghét, mình sẽ đốt, hành hạ cho người đó sống không bằng chết. và thường thì không kiềm chế được bản thân nên ra tay quá mạnh và làm người ta hoá điên.
PV (lao ra khỏi nhà và hét lên): tôi sẽ không bị mấy người làm cho phát điên đâu. còn lâu. (lầm bầm rủa). Tên âu Triết Vũ, mi sẽ không sống lâu được đâu. lần trước làm cháy cái áo ta mới mua. mối hận này không trả ta thề ta không làm PV nữa
Ở trong nhà, tg và Âu Triết Vũ cứ nhìn ra cửa mà dấu chấm hỏi lơ lửng ở trên đầu
Aki: sao kì vậy? tự dưng bỏ chạy kìa. mà chị ta còn không đi guốc về là sao. tính bỏ đây cho tôi đi ak
Triết Vũ (hắt xì hơi): kì quá. sao tự dưng tôi lại hắt xì hơi nhỉ? Hay là tôi bị ốm rồi. đang có dịch H5N1 mà bữa trưa tôi vừa ăn gà rán. liệu có phải là…
Aki (an ủi): không sao đâu. chắc là có người nói xấu cậu thôi. không phải là bị bệnh đâu (tuy miệng nói vậy nhưng lại chạy vào tủ lục tìm gì đó)
Triết Vũ (nhăn mặt): Aki, cô tìm cái gì đấy. ak, hay là định chọn đồ cho tôi mặc đến buổi hẹn với Tường Vi?
Aki (shock): hoang tưởng ak (bỗng hét lên mừng rỡ). Ak, đây rồi. cái khẩu trang y tế tôi mới sắm. thôi, đeo vào cho chắc. (nhìn Triết Vũ cười nhăn nhở). Cậu thông cảm. cẩn tắc vô áy náy mà. tôi tính lo xa…
Triết Vũ (gào ầm lên): cô được lắm, tg. vừa an ủi tôi bảo là tôi không sao mà còn mang khẩu trang. thế có khác gì cô công nhận tôi nhiễm cúm H5N1 không hảĐã 3 ngày sau cuộc tấn công của phe chống đối. Tường Luân đã chính thức xuất hiện và trở lại lãnh đạo Ngũ hành. Vậy là Ngũ hành hiện tại có 6 thành viên: Hạ Tường Luân, Dyland, Lí Thiên Dã, Âu Triết Vũ, Giang Chấn Thiên và Trần Tử Khiêm. Chỉ 3 ngày ngắn ngủi, Tường Luân đã lập lại ngôi vị cho mình. Cậu tham gia vào Bộ Pháp thuật, lãnh đạo phù thuỷ trong Bộ phục kích người của phe chống đối. Tường Luân cũng thường xuyên xuất hiện ở trường Dracate. Dyland là gương mặt không thể thiếu bên cạnh Tường Luân. bất cứ nơi nào có Hạ Tường Luân cũng thấy bóng dáng của Hoàng tử băng ở nơi đó. Bọn hs trong trường, từ nam tới nữ đều vô cùng phấn khích trước tin đệ nhất hoàng tử Hạ Tường Luân còn sống, và mọi người còn shock hơn khi nghe tin Tường Vi chính là công chúa Carey. Thiên Dã và hội hs đang gấp rút chuẩn bị cho buổi nhận bằng pháp sư để có thể chính thức hoạt động độc lập, giúp đỡ học viện. tuy nhiên Lí Thiên Dã thường có những phút trầm tư, suy nghĩ khiến nhiều người đều cảm thấy bất an, lo lắng thay cho cậu. tất nhiên, Lí Thiên Dã không phải là người duy nhất không giỏi che giấu cảm xúc như Hạ Tường Luân hay Dyland (vẫn có thể bình tĩnh trước sự mất tích của cô em gái). Âu Triết Vũ, Giang Chấn Thiên đều vô cùng hoang mang khi không biết cô bạn thân của họ thuở nhỏ h đang lưu lạc nơi chân trời nào. Tử Khiêm và Trúc Lam cũng thường hay rơi vào trạng thái treo máy mỗi lần khi thấy cái tên Vi hay Tường Vi. Nhưng tình trạng nghiêm trọng nhất phải nói tới là Âu Triết Vũ – Hoàng tử trí tuệ. Sau khi tỉnh lại, cậu thường nhốt mình trong phòng. Có khi cả ngày trời cũng không ai thấy cậu. và trong 3 ngày này, chưa có ai bắt gặp cậu trong canteen. đôi khi vô tình bắt gặp cậu, bạn bè đều không thấy nụ cười trên môi Triết Vũ đâu cả. khuôn mặt thì tái đi, vẻ mặt mệt mỏi như thiếu ngủ trầm trọng. mọi người thấy Triết Vũ như vậy đều không khỏi chạnh lòng, xót xa.
Hôm nay lớp học của Lí Thiên Dã xuất hiện 1 hs mới. một cô gái vô cùng xinh đẹp, mái tóc bồng bềnh, suôn thẳng đen mượt. dáng cao và thon thả. hình ảnh cô ta gợi lên Hàn Tường Vi nửa năm trước, khi Tường Vi mới vào Dracate. nhìn cô gái này cũng phải xinh ngang cỡ Tường Vi, Giai Đình hay Đan Linh. Cô gái vừa bước vào lớp, bọn con trai trong lớp đã xịt máu mũi ầm ầm, ngoại trừ 4 người hội hs. sau màn giới thiệu có thể gọi là bí ẩn và chẳng có giá trị nhiều của cô bạn mới: “Mình tên là Thuỳ Dương. mình vừa từ nước ngoài trở về, mong mọi người chỉ bảo cho. “thì cô nàng bỗng nở 1 nụ cười tựa nắng với Thiên Dã. Lí Thiên Dã thì mặt mày tái mét, nhìn Thuỳ Dương chằm chằm. Chí Kiệt cũng nhíu mày khi nghe tới tên của cô bạn: “Thuỳ Dương ak? sao nghe giống như là…”, Vô Kị cùng có vẻ mặt như Chí Kiệt. Riêng tên Đỗ Kì Bình vẫn vô tư, vì không liên tưởng tới điều gì
Thuỳ Dương từ từ tiến đến chỗ Thiên Dã, nhìn chiếc ghế trống bên cạnh cậu và lên tiếng
- Không phiền nếu em ngồi đây chứ, Thiên Dã – Cô gái nhìn Thiên Dã không chút bối rối
- Thuỳ Dương? là em? – Thiên Dã sau 15s mới mở miệng ra nổi
- Phải, là em. em đã trở về. thế anh có cho em ngồi cùng không ak – Thuỳ Dương bẽn lẽn cười
- Ờ…ak…ukm…tất nhiên rồi. em ngồi đi – Thiên Dã vội ngồi dịch hẳn sang ngăn ở trong cùng. Tim Thiên Dã đập thình thịch. một miền kí ức bắt đầu trở lại với Thiên Dã. Ngày đó, Thuỳ Dương luôn là cô bạn ở bên cạnh cậu mỗi khi cậu vui hay buồn. không phải Carey, không phải Hạ Tường Luân. vì cậu không muốn quấy rầy quá nhiều hai người quan trọng nhất với mình. Lí Thiên Dã nhớ lại những tháng ngày thơ ấu. cậu sống hạnh phúc cùng gia đình mình. vậy mà gia đình cậu đều bị phe chống đối sát hại. chỉ còn mình cậu sống sót. thừa hưởng gia tài kếch sù nhưng Thiên Dã sống cô đơn, không có người thân bên cạnh. một ngày, một thiếu niên bỗng xuất hiện và kêu là sẽ đưa cậu về nhà anh ta sống cùng. và bắt đầu từ đấy, Thiên Dã có người thân. cô bé em gái của người đã đưa Thiên Dã về sống cùng tỏ ra khá thân thiện với cậu, cô bé ít hơn cậu 1 tuổi. Tên là Carey. cô bé đó cũng có 2 người bạn thân, đều là bé trai, bằng tuổi. ba đứa nó chơi thân với nhau lắm. chúng cũng hay cho cậu nhập nhóm chơi cùng. Thiên Dã cũng sợ nếu tham lam quá sẽ mất đi hai người quan trọng đó, và cậu bắt đầu sống tách xa họ. Trong khoảng thời gian này, Thiên Dã đã quen với Thuỳ Dương (chị họ của Vô Kị). Nhưng rồi Thiên Dã bắt đầu có suy nghĩ là Thuỳ Dương thích anh Tường Luân. Cô luôn nhắc đến Tường Luân mọi lúc mọi nơi. Một ngày, Thuỳ Dương không lời từ biệt mà bay sang nước ngoài sống. đó là cú shock lớn nhất với Lí Thiên Dã. Cũng may trong khoảng thời gian đó, Carey luôn ở bên cạnh động viên, an ủi cậu, giúp cậu cũng nguôi ngoai được phần nào sự khổ tâm và nhung nhớ. thế rồi Carey và anh Tường Luân gặp biến cố…Thiên Dã đã nghĩ là mình đã quên được Thuỳ Dương nhưng xem ra không phải. kể từ lần gặp Tường Vi nửa năm trước, cậu luôn thấy bóng dáng của Thuỳ Dương trong cô gái bí ẩn kia. và bây h khi đối diện với Thuỳ Dương, trái tim cậu lại đập thổn thức.
- Anh đang nghĩ gì vậy? – Thuỳ Dương nhìn Thiên Dã chăm chú
- Sao em lại trở về? – Trả lời bằng một câu hỏi, Thiên Dã nhíu mày
- Em cần phải làm một việc nên mới trở về. – Thuỳ Dương nở 1 nụ cười bí ẩn
- Việc gì? vậy em có đi nữa không? – Thiên Dã không giấu nổi vẻ tò mò
- Anh muốn em đi hay ở lại hả Thiên Dã? nếu việc lần này thành công thì em sẽ ở lại, còn không thì em sẽ không bao h quay trở lại đây nữa – Thuỳ Dương mỉm cười.
- Việc gì mà em…mà em. . – Thiên Dã ấp úng không nói hết câu
- Em về đây để tỏ tình anh ak. Thổ lộ tình cảm của mình cho một người con trai biết. – Thuỳ Dương nháy mắt tinh nghịch.
- Tỏ tình? lẽ nào em muốn…- Thiên Dã bỗng thấy tim mình đau nhói. chắc chắn là Thuỳ Dương về đây để thổ lộ với anh Tường Luân tình cảm của cô ấy rồi. chắc cô ấy nghe tin anh Tường Luân còn sống nên…Chí Kiệt rời khỏi lớp học 1 mình. hiện h Thiên Dã và Vô Kị đều đang hướng dẫn cho Thuỳ dương, cô bạn mới chuyển đến. thì ra cô ta đúng là mối tình đầu của Thiên Dã thật. không hiểu sao cô ta lại trở về. và cô ta còn là chị họ của Vô Kị nữa mới hay chứ. tên Kì Bình cũng quấn lấy cái cô Thuỳ Dương đó do quá tò mò. Bó tay. Chí Kiệt uể oải đi ra cổng, định sẽ về nhà. bỗng ánh mắt Chí Kiệt bị hút chặt vào 1 cô gái đang đi đi lại lại trước cổng. hình như là đang chờ đợi ai đó thì phải, đã mấy ngày rồi. Chí Kiệt để ý cô ta 3 ngày nay, lúc nào cũng đứng ở cổng trường đến tận chiều tối mới đi. Cô ta ngoại hình bình thường nhưng không hiểu sao lại làm Chí Kiệt thấy tò mò lạ. Chí Kiệt tiến lại gần cô gái kia và lên tiếng hỏi
“Cô đang chờ ai ak. sao cứ đi đi lại lại trước cổng trường này vậy? cô không biết là trường Dracate cấm không cho hs nơi khác đứng đợi hay vào trường nếu không có việc cần thiết sao?”- Chí Kiệt mỉm cười thân thiện – “tôi nghĩ bạn nên hẹn bạn của bạn ra nơi khác. đừng đứng ở đây nữa. nếu để bảo vệ phát hiện ra, bạn sẽ gặp rắc rối
Lên Đầu Trang 