pacman, rainbows, and roller s


CemBong.Wap.Sh
HomeĐọc Truyện
CÔNG CHÚA HOA TƯỜNG VI phần 13 | CemBong.Wap.Sh
CÔNG CHÚA HOA TƯỜNG VI
Xuống Cuối Trang

thấy? thế cậu gặp tôi có truyện gì không

Chấn Thiên (cùng Tử Khiêm và Trúc Lam vừa mới đuổi kịp): gì thế hả, đầu heo. cô có biết là bọn tôi lo cho cô thế nào không hả? một đứa người phàm như cô mà bị đưa về quá khứa của 30 năm trước chắc đang khóc thét lên vì sợ. bọn này cứ tưởng cô sẽ như thế chứ. không ngờ lại…

Tường Vi (tiếp tục chạy về phía lớp học cuối dãy): tôi không hiểu cậu nói gì cả. Xin lỗi, tôi phải đi tìm bạn không thể tiếp truyện các bạn lâu được. hôm nay có một người quan trọng sẽ đến thăm chúng tôi nên…

Nhóm Triết Vũ thấy Tường Vi chạy nên cũng chạy theo. nhưng rồi, cô ta đột ngột dừng lại làm cho đám Triết Vũ, Chấn Thiên, Tử Khiêm và Trúc Lam phải tò mò bước về trước xem cô ta đã thấy gì mà tự dưng lại ngừng chạy. Triết Vũ, ChấnThiên, Tử Khiêm và Trúc Lam không còn tin vào mắt mình nữa. trước mắt họ là hai Tường Vi. Hai cô gái giống nhau như hai giọt nước. chỉ khác duy nhất là bộ quần áo mà họ đang mặc. Một người mặc chiếc váy màu trắng với chiếc túi xách treo cỏ 3 lá, mái tóc quăn thành từng lọn. Và một người thì mặc một chiếc váy đen, có mái tóc thì duỗi thẳng và túm lên cao. cô gái mặc váy đen đang bất động trước cảnh 1 cô gái khác (giống y đúc mình) đang ôm chặt và khóc nức nở với 1 chàng trai cực handsome. Triết Vũ ngay lập tức hiểu ra cô gái mặc đồ đen này chính xác là Như Nguyệt và cô gái thiên thần trắng đang khóc lóc kia mới là Tường Vi đầu heo của cậu. Triết Vũ nhận ra người con trai đang đứng cạnh Tường Vi. Anh ta chính là người mà Triết Vũ đã gặp lần trước ở phòng y tế. Người đã nhắc nhở cậu dù có xảy ra bất cứ truyện gì cũng phải luôn tin Tường Vi. Nhưng tại sao Tường Vi lại ôm người con trai đó và khóc thảm thiết như vậy (mà là khóc thảm thiết hay là khóc vì quá sung sướng và hạnh phúc). Và tại sao người con gái giống y đúc Tường Vi cũng nhìn Tường Vi mà ngân ngấn nước mắt? Cô ta – Cái cô Như Nguyệt kia đang khóc vì bắt gặp cảnh tượng này sao? có lẽ anh chàng kia chính là bạn trai của cô ta và…

Như Nguyệt (lấy tay lau nước mắt): đã đến rồi sao, con bé ngốc này. sao lại khóc lóc như thế chứ. có biết là hai chúng ta đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi không hả, công chúa? được chứng kiến tận mắt…mà công chúa út nhà mình giống em quá, phải không anh? (quay ra cười với người con trai kia rồi lại nhìn Tường Vi đầy yêu thương, trìu mến)

Tường Vi (nhìn Như Nguyệt không chút hoảng sợ và nước mắt lại tràn ra): mama, con nhớ mama quá!

Tường Vi (nhìn Như Nguyệt không chút hoảng sợ và nước mắt lại tràn ra): mama, con nhớ mama quá!

Triết Vũ+Tử Khiêm+Chấn Thiên+Trúc Lam (mắt suýt rơi xuống đất): Cài gì cơ? mama?

Tường Văn (nhìn nhóm Triết Vũ): Mấy cậu là bạn của Carey phải không

Chấn Thiên+Tử Khiêm (tiếp tục sửng sốt): Carey?

Tường Vi (đã ngừng khóc và thay vào đó là một nụ cười): Đây là các bạn của con. Trịnh Trúc Lam, Giang Chấn Thiên, Trần Tử Khiêm và Triết Vũ (vừa nói vừa chỉ vào từng người)

Tường Văn+Như Nguyệt (khi nghe đến cái tên Triết Vũ mắt mở lớn hơn): Triết Vũ uk? LÀ Âu Triết Vũ phải không?

Triết Vũ (gật đầu nhưng chẳng hiểu gì cả): Vâng nhưng…

Như Nguyệt (cười rạng ngời): Anh Tường Văn. Âu Triết Vũ chẳng phải là người sẽ lấy công chúa út nhà mình sao

Tường Văn (gật gật đầu): uk. hình như vậy. nhưng tương lai có thể thay đổi mà…

Chấn Thiên+Tử Khiêm (ngỡ ngàng): Tường Văn? Cậu là Tường Văn

Triết Vũ (cũng gần như đồng thanh): sao lại thay đổi. Tôi hiện h là chồng chưa cưới của Carey mà

Tường Văn (mỉm cười): Phải, là tôi. Sao các cậu có vẻ ngạc nhiên thế

Chấn Thiên: Nhưng nếu cậu à bác là Tường Văn thì bác chính là papa của Carey mà

Tử Khiêm: vậy sao bác lại gọi Tường Vi là…

Như Nguyệt: Tường Vi? Là ai vậy, Carey?

Tường Vi (lúng túng): Tường Vi là con. đó là tên gọi của con hiện tại. Truyện dài lắm mà pama có thể nhìn thấy tương lai mà. Ngay cả việc con sẽ xuất hiện ở đây, pama cũng đã biết trước sao lại ngạc nhiên về tên của con như thế. Chẳng lẽ…

Chấn Thiên (cắt ngang lời nói): Cài gì? Carey? Tường Vi! Cô là Carey uk

Trúc Lam (gật đầu): Phải, là cậu ấy. sự thật 100%

Tử Khiêm (nhìn Triết Vũ): Triết Vũ, vậy là chúng ta bị cô gái kia lừa sao

Triết Vũ (vẻ mặt bình thản): đúng vậy. Cô ta chính là người của phe chống đối cài vào để tìm hiểu nội bộ trường Dracate

Chấn Thiên (vẫn chưa tin vào những gì vừa nghe được): Triết Vũ, cậu tin Tường Vi là Carey sao? đồ ngốc này còn không biết sử dụng ma pháp cơ mà

Triết Vũ (lắc đầu): Chấn Thiên này, mình nghĩ cậu nên tin đi. Carey với Tường Vi đều là một thôi

Tử Khiêm: Triết Vũ, nghe cậu nói như là cậu đã biết Tường Vi là Carey trước rồi

Triết Vũ: ukm, đúng

Chấn Thiên (hét lên): Cái gì. vậy…

Trúc Lam (kéo Chấn Thiên và Tử Khiêm ra góc khác thì thầm): ra đây, mình sẽ kể cho các cậu nghe

Chấn Thiên: vậy là cậu cũng biết rồi đúng không Trúc Lam. cậu và Triết Vũ đều giấu bọn mình…

Trúc Lam: để mình kể lại đã, rồi muốn trách mắng thì trách sau

Sau khi Trúc Lam đưa hai tên ngốc kia đi khỏi thì còn lại 4 người Tường Vi, Triết Vũ, Tường Văn và Như Nguyệt. Cả bốn nhìn nhau mà không biết nên nói gì. Cuối cùng Triết Vũ là người phải lên tiếng đầu tiên phá vỡ bầu không khí yên lặng này

Triết Vũ: Hai bác…

Tường Văn (gạt tay): đừng gọi là bác. Tính ra thì hiện tại bọn này bằng tuổi mọi người thôi. Gọi vậy sẽ bị nghi ngờ đấy. Để hs trong trường này nghe được là sẽ không ổn đâu. Cả Carey nữa, đừng gọi pama ở đây. Gọi tên bọn ta đi, được chứ

Tường Vi: nhưng mà…

Như Nguyệt: Carey…

Tường Vi: Dạ, con ak…mình biết rồi

Tường Văn: nói tiếp đi Âu Triết Vũ, cậu muốn hỏi gì phải không
Triết Vũ (gật đầu): tôi muốn hỏi về việc tại sao chúng tôi lại có thể đến được đây. Ý tôi là…

Tường Văn (ra hiệu cho Triết Vũ dừng nói): tôi hiểu cậu đang thắc mắc về vấn đề gì rồi? Chẳng lẽ cậu không biết sao Âu Triết Vũ?

Triết Vũ (ngạc nhiên): Biết gì cơ?

Tường Văn: về sức mạnh mới của cậu…

Triết Vũ+Tường Vi (sửng sốt): Sức mạnh mới?

Như Nguyệt (gật đầu): Phải. Theo như những gì chúng tôi nhìn thấy thì Triết Vũ đã có sức mạnh mới và chính sức mạnh này đã đưa năm người đến nơi này

Tường Vi: vậy sức mạnh mới của Triết Vũ lẽ nào lại là…

Tường Văn: Phải. Triết Vũ là nhà du hành thời gian. có thể đi đến tương lai hoặc quay ngược lại quá khứ

Tường Vi: không tưởng tượng nổi…

Như Nguyệt: mà Carey này. nhớ chú ý về năng lực dịch chuyển tức thời của mình đấy

Tường Vi: Dạ?

Tường Văn: ý Như Nguyệt là nếu sử dụng sức mạnh dịch chuyển tức thời cùng lúc với dịch chuyển thời gian của Âu Triết Vũ thì nhóc sẽ bị đấy đi xa hơn. Lần này may mắn mới chỉ là bị đưa đến một nơi khác, lần sau là nhóc sẽ bị đưa tới khoảng thời gian khác đấy. lúc đấy có kêu trời cũng không ai biết đâu. Nhớ là sức mạnh của hai người không thể dùng cùng 1 lúc đâu đấy

Tường Vi+Triết Vũ: Vâng

Tường Văn: Còn nữa. năm đứa tạm thời ở lại đây. vì Triết Vũ chưa biết cách điều khiển sức mạnh mới của mình nên chưa thể trở về ngay được. Do đó ta sẽ giúp cậu làm quen với năng lực mới của mình

Triết Vũ: vậy thì tốt quá ak. Cảm ơn hai người nhiềuTrên đường đi tới kí túc xá để sắp xếp chỗ ở mới (Tường Văn và Như Nguyệt đã xin phép cho năm người được ở lại trường với các hiệu trưởng. Và với vị thế của mình thì không có gì khó khăn mà 5 con người lạ mắt đã được cho ở lại và được theo học tạm thời ở đây)

Tường Vi (nhìn Chấn Thiên và Tử Khiêm đầy cảnh giác): sao hai người lại nhìn tôi như thế?

Tử Khiêm (nở nụ cười): mình không thể tin nổi cậu lại là công chúa Carey, Tường Vi ak. Thật sự là bất ngờ quá

Tường Vi (cười mím chi): ukm thì mình…

Chấn Thiên (búng 1 cái vào mũi Tường Vi đau điếng): Đau không, đầu heo

Tường Vi (nhăn nhó): Tất nhiên là đau rồi. cậu…

Chấn Thiên (ôm chầm lấy Tường Vi): vậy không phải là mơ rồi. cậu chính là Carey uk? Con nhỏ này, sao không nói sớm cho bọn mình biết hả? giấu kĩ quá đấy

Triết Vũ (cho Chấn Thiên một cú đá đẹp mắt như trong phim chưởng): có bỏ ra không hả? Trúc Lam của cậu ở kia kìa

Chấn Thiên (cười nhăn nhở): gì mà giữ vợ ghê thế. không ai làm gì đâu mà lo

Trúc Lam (nhìn Chấn Thiên như sắp cho 1 cái tát đến nơi): lo hay không thì liên quan gì tới cậu. mau bỏ ra đi

Chấn Thiên (mặt méo xệch): gì thế 2 người này? tôi chỉ muốn tỏ tấm lòng tình thương mến thương với cô bạn thân thuở nhỏ, lâu ngày không gặp thôi mà

Trúc Lam+Triết Vũ (cùng nhằm cái mặt Chấn Thiên mà phi thẳng cái dép vào): này thì thương này.

Tử Khiêm (cười): thôi đi Chấn Thiên. Có hai người đang ghen kìa

Triết Vũ: ai ghen chứ. ko bao h

Trúc Lam: phải. chẳng qua là thấy ngứa mắt thôi

Tường Vi (gãi cằm suy nghĩ): bốn người bị sao vậy? chẳng giống bình thường gì cả

Triết Vũ toan trả lời thi bỗng 1 anh chàng đẹp trai xuất hiện. Gương mặt cương nghị, dáng vẻ rắn rỏi, đôi mắt. Chàng trai kia chạy lại chỗ Tường Vi với vẻ mặt hớt hải: “đi thôi Nữ hoàng. Có truyện xảy ra rồi. Phe chống đối học viện vừa tấn công gia tộc băng. Mà Tường Văn đâu. còn những người này là ai vậy?”Tường Vi ngạc nhiên: “anh là ai thế? tôi không phải là…”. Anh chàng đẹp trai kia nhướng lông mày nhìn Tường Vi như nhìn người đang bị mê sảng: “nè nữ hoàng, đừng bảo ngay cả Giang Vĩ Hải này cậu cũng quên đấy nhé. biết là cậu chỉ có mỗi mình Tường Văn thôi nhưng cũng nên để ý tới cả người khác nữa chứ?”. Trúc Lam nghe đến cái tên Giang Vĩ Hải mà ngỡ ngàng: “Giang Vĩ Hải không phải là Chủ tịch Giang, papa Chấn Thiên sao?”
Thời gian trôi, hoàng hôn giờ khác xưa
Gió đã thổi tan mây khói
Thanh gươm đoạn tình xưa xuất hiện
Rốt cuộc ai tình nguyện?
Ôm li rượu chìm trong ái tình
Mà chẳng thể ngăn nổi nỗi nhớ
Chẳng thể phá được chiếc kén tình tự dệt
Giọt máu cuối cùng cũng đã tuôn rơi

Vẫy tay không quay đầu ngoảnh lại
Một mối tình si vì ai lưu lại
Quay người bước đi, sao nỡ buông tay

Đã từng tay trong tay, đã từng xa cách
Vì quá nhiều lí do
Người ra đi nước mắt tuôn trào
Đã từng khóc đã từng cười
Vì quá nhiều lí do
Tình yêu giờ đã chẳng còn nguyện vẹnBầu trời về đêm đẹp và yên tĩnh lạ. Tường Vi và Triết Vũ lang thang bước trên sân trường Dracate.

Tường Vi (thở dài): không biết bọn anh Tường Luân xoay xở thế nào rồi. mình thấy lo cho mọi người quá

Triết Vũ (giọng trầm hơn bình thường): Xin lỗi. mình ước gì có thể sử dụng năng lực mới thành thạo để đưa các cậu về nhưng mình lại không thể…mình

Tường Vi (nhìn Triết Vũ nơt nụ cười dịu dàng): không sao đâu Vũ Vũ. chắc nhóm anh Tường Luân, Dyland hay Thiên Dã sẽ lo được thôi. Họ đều rất giỏi mà. Cậu đừng xin lỗi. cậu không có lỗi gì cả. Thay vào đó hãy tập trung tinh thần cho các buổi tập huấn mà papa”nhí”của mình đề ra. Cậu phải cố lên nhé

Triết Vũ (gật đầu): ukm, mình sẽ cố

Tường Vi (bỗng nở nụ cười ranh ma): Triết Vũ này, ngày mai là bọn mình sẽ phải đến lớp học theo lệnh của các hiệu trưởng…

Triết Vũ (một nụ cười ma mãnh xuất hiện trên khoé môi): mình hiểu cậu muốn nói gì rồi. Sáng hôm sau, tại lớp mà bọn Tường Vi được chỉ định học. Trúc Lam ngáp ngắn ngáp dài. Chấn Thiên mắt đỡ đẫn do thiếu ngủ (chắc do ảnh hưởng của việc gặp được papa ngày còn trẻ nên hơi shock). Tử Khiêm thì tỏ ra vô cùng thân thiện với các bạn mới. Tường Vi và Triết Vũ xuất hiện sau cùng với vẻ mặt thờ ơ, bất cần đời, trông rõ ngứa mắt. Tường Vi vừa xuất hiện thì cả lớp bỗng nhao nhao lên: “cô ta giống Nữ hoàng quá nhỉ? lời đồn quả không sai. cô ta là họ hàng của Như Nguyệt phải không?…”

Nam sinh 1 (hỏi Tử Khiêm): bạn gái kia là ai vậy

Tử Khiêm: Hàn Tường Vi…ak không, là Carey

Nam sinh 2: giống nữ hoàng nhỉ? họ là họ hàng của nhau ak. Hay là chị em sinh đôi

Chấn Thiên: có nói ra thì mấy người cũng không tin đâu. nên tốt nhất là đừng có hỏi nữa

Nam sinh 1: tại sao? cậu không nói ra sao biết chúng tôi sẽ không tin

Chấn Thiên: vậy tôi nói họ là mẹ con, cậu có tin không

Nam sinh 3: vớ vẩn. ai tin nổi truyện đó. hai người họ cùng tuổi, mẹ con kiểu gì

Nam sinh 2: theo như cậu nói thì trừ khi cô bạn kia đến từ tương lai, còn không thì là truyện không thể. mà làm gì có thần chú nào có thể đi xuyên thời gian chứ? cậu muốn giỡm thì cũng nên chọn truyện mà giỡn

Chấn Thiên: không tin thì thôi, ai bắt mấy cậu tin đâu. thế mới nói có nói thì mấy người như các cậu cũng không hiểu nổi

Nam sinh 1: thằng này, mày muốn ăn đòn hả. người mới mà dám hỗn với mấy anh thế ak. mày ám chỉ bọn tao ngu đần đấy uk. đúng là ngu còn lên mặt mà. trên đời này không có phép đi xuyên thời gian như thế đâu

Nam sinh 2: phải, mày là cái thá gì mà lên mặt. cái loại nghèo kiết xác, đến quần áo cũng không mua được 1 bộ hẳn hoi mà mặc. rách te tua, nhìn trông rõ thảm

Chấn Thiên (nhướn lông mày): quần áo của tôi làm sao cơ? có biết đây là mode năm nay không hả mà dám chê? tôi mà nghèo ak? nghèo mà lái con Lamborghini? trong túi không bao giờ có tiền lẻ mà chỉ dùng thẻ tín dụng. Cũng…

Trúc Lam (cười): bình tĩnh nào Chấn Thiên. đừng có cáu.

Nam sinh 3: một thằng khùng, cỡ mày thì pháp thuật yếu xìu nên đừng có ra oai ở đây. ngậm miệng lại đi

Triết Vũ (nói thì thầm với Tường Vi): rõ khổ. từ trước đến h, đại thiếu gia tập đoàn Giang thị luôn được người ta ca tụng. nay lại bị mấy người không có tên tuổi chê bai thì sẽ ức chế rồi. chưa kể, đường đường là 1 thành viên của Ngũ hành lại bị kêu là pháp thuật yếu xìu thì chắc… (lắc đầu)…cậu ra tay trả thù cho tên ngốc đó đi… (nháy mắt và đáp lại là nụ cười tinh quái của Tường Vi)

Tường Vi (chạy lại gần chỗ 3 nam sinh kia và chìa ra 3 lon nước): mời các cậu. hi vọng sẽ nhận được sự giúp đỡ của các bạn trong thời gian này

Chấn Thiên+Trúc Lam: êk, Carey. thế là sao? sao lại mời họ. còn bọn mình thì…cậu không biết là bọn này…

Tường Vi (nguýt dài): im đi 2 cái người tham ăn. ba cậu cầm lấy này

Trúc Lam (giỗi): cậu bơ bọn mình ak? đáng ghét

Tường Vi (nở nụ cười hiền lành): Chấn Thiên, nhớ ngày xưa cậu tranh giành nước với anh Thiên Dã và truyện gì đã xảy ra với cậu không

Chấn Thiên (toát mồ hôi): cậu…chẳng lẽ… (nhìn mấy lon nước nuốt nước bọt cái ực)…phải không thếTriết Vũ (nở nụ cười gian sảo): biết rồi thì tốt. thế còn muốn tranh nữa không? tôi còn 1 lon nữa nè, thích thì tôi nhường cho

Chấn Thiên (lắc đầu lia lịa): không, cám ơn. mình không cần nữa đâu

Trúc Lam (nhíu mày): gì thế? Triết Vũ, đưa đây. tôi đang khát

Chấn Thiên (níu Trúc Lam lại và ánh mắt thì như muốn nói ĐỪNG, Trúc Lam. CHẾT NGƯỜI ĐẤY): Trúc Lam, không hay đâu. bỏ đi. nếu muốn mình sẽ đi mua cho cậu.

Trúc Lam (ánh mắt ngây thơ): tại sao chứ. Triết Vũ đang có thừa 1 lon mà

Tử Khiêm: phải? sao lại phải rắc rối như vậy chứ. Triết Vũ ak, cậu cho Trúc Lam được không

Triết Vũ (mặt tỉnh bơ): okie, rất sẵn lòng.

Tường Vi (giữ tay Triết Vũ lại, nói nhỏ vào tai): thôi, Trúc Lam là bạn mà

Triết Vũ: nhưng tại cô ta muốn thế đấy chứ?

Tường Vi (lắc đầu): thôi mà. kịch hay sắp bắt đầu rồi. kệ cậu ấy đi. cậu nên đoán xem bọn lớp này sẽ phản ứng thế nào khi có người kêu ủn ỉn và khẹt khẹt, gâu gâu trong lớp.

Triết Vũ gật gật đầu cùng lúc chuông vào lớp vang lên. Cô giáo bước vào nhìn

Cô giáo (giọng không hài lòng): Các em biết về hs Lương Gia Vệ trên các em 4 khoá chứ. (saukhi nhìn thấy cái gật đầu cảu cả lớp cô nói tiếp). 1 hs không có gì gọi là nổi bật, học hành kém cỏi, tư chất cũng không có. Thế mà bây h em ấy đã phấn đấu và có chỗ đứng trong thế Liên minh pháp thuật. còn các em…tôi rất là thất vọng. Ngoại trừ Như Nguyệt, Tường Văn và Vĩ Hải là những hs ưu tú thì các em còn thua xa Gia Vệ. Các em hãy xem lại cách học của mình đi.

1 hs nữ ở bên dưới thì thầm với Tử Khiêm: truyện này lạ lắm.

Tử Khiêm (ngạc nhiên): Lạ gì cơ?

Hs nữ kia: thì lão Gia Vệ này trở nên giỏi hơn, mạnh hơn sau khi bị Như Nguyệt từ chối mà. Chẳng lẽ thất tình lại giúp người ta phát huy được sức mạnh tiềm ẩn của bản thân sao

Tử Khiêm (há hốc miệng): sao cơ? vậy ra người đã từ chối ông Lương là cô Như Nguyệt hả

Trúc Lam+Chấn Thiên (cũng ngạc nhiên không kém): không thể tin nổi nữa

Tường Vi+Triết Vũ (mặt bình thản): Có gì mà không tin nổi…

“éc, éc…gâu gâu…khẹt khẹt…”- bỗng trong lớp xuất hiện những tiếng kêu lạ. Cả lớp vội quay đầu lại và phát hiện ra vẻ mặt hoảng hốt của 3 nam sinh vừa nãy đã chọc ghẹo Chấn Thiên và Trúc Lam. mọi người nhao nhao cả lên: “sao thế? đã xảy ra truyện gì vậy?”. Chấn Thiên ôm bụng cười, Trúc Lam thì lấy tay che đi nụ cười hả hê của mình. Triết Vũ khổ sở để nén cười. Tử Khiêm thì không chịu đựng được cũng bò lăn ra cười. Tiếng của hs hoà lẫn với những tiếng gâu gâu, khẹt khẹt, éc éc. . tạo thành 1 bản hợp sướng vô cùng vui tai (???)

NS1 (hết nhìn Tường Vi lại nhìn lon nước trong tay): éc éc…éc…éc…hmn. . éc éc…

NS2 (tức giận): gâu…gâu…gâu…

NS3 (mặt thì đỏ dần lên): khẹt khẹt… (và chỉ thẳng mặt Tường Vi) khẹt khẹt…

Triết Vũ+Triết Vũ (mặt ngây thơ vô (số) tội): không hiểu gì cả. mây người định tập làm súc vật ak? thôi, biết là mấy cậu muốn làm cho lớp học vui vẻ nhưng không cần thiết phải đến mức này đâu…

Lời nói của Tường Vi và Triết Vũ bị cắt đứt bởi tiếng của 1 người con trai: “Thật là…nói thế mà cũng được sao? Chẳng phải đã hẹn hôm nay hai lớp sẽ quyết đấu tranh giành vị trí nhất trường sao? h lại lấy lí do là Tường Văn, Như Nguyệt và Vĩ Hải không đến để hoãn lại cuộc thi ngày hôm nay? Sao lớp mấy người hèn thế?”. Tường Vi nhìn thấy một người con trai dáng vẻ ngổ ngáo, gương mặt tuy bình thường nhưng sở hữu chiều cao lí tưởng cùng 1 thân hình vạm vỡ, cân đối.

Cô giáo (nhìn ra cửa lớp, vẻ mặt không hài lòng): Bùi Trấn Quốc, cậu…tôi đã bảo không có thi đấu gì rồi cơ mà. Chúng ta là 1 tập thể, phải đoàn kết. Chúng ta không nên tranh giành nhau như thế này. Cậu về lớp đi

Trúc Lam (nháy mắt với Tường Vi): Bùi Trấn Quốc hả? đừng nói với mình đây là papa của Lana lúc còn trẻ naz.

Trấn Quốc (vẻ mặt ngang tàng…kênh kiệu): thôi đi, cô Mễ. đây là việc riêng của bọn hs chúng em, xin cô đừng có can thiệp vào.

Cô giáo (vẻ mặt tím tái): nếu không phải vì cậu là người thừa kế của gia tộc họ Bùi thì tôi đã tống cổ cậu rời khỏi đây rồi

Trấn Quốc (nở nụ cười ngạo mạn): nhưng đáng tiếc tôi lại là người của Bùi gia. vì vậy phiền cô gọi cho 3 học sinh cưng yêu quý của cô ra đây đi. Chúng tôi so tài xong sẽ về lớp, không phiền cô đâu

Tử Khiêm (nói lí nhí, chỉ đủ để hội Tường Vi nghe thấy): Người như thế này mà lại có thể trở thành Bộ trưởng Bộ pháp thuật sao?

Chấn Thiên (gật gù): nhưng ông ta bây h khác xa so với ông ta thời còn trẻ như thế này. Bộ trưởng Bùi rất nghiêm túc trong công việc và đối xử rất khiêm khắc với nhân viên. Sao lại là cái con người kênh kiệu hợm hĩnh này được nhỉ

Triết Vũ: vậy mới nói sự đời này có quá nhiều thứ bất ngờ

Trấn Quốc (cười khuẩy): thì ra cái lớp này ngoài Tường Văn, như Nguyệt và Vĩ Hải ra thì chẳng còn nổi 1 nhân tài nào nữa. Vậy thi các người chấp nhận thua cuộc đi

Tường Vi (đứng lên): Nói thế mà nghe được ak? muốn gây sự phải không? được thôi, vậy thì đấu xem ai hơn. Đừng có ở đó mà lảm nhảm nữa.

Trấn Quốc (nhìn Tường Vi ngạc nhiên): Như Nguyệt? Chẳng phải là cô hôm nay không đi học sao? (ngó vào lớp) Vậy Tường Văn và Vĩ Hải đâu? (mặt tái đi)

Triết Vũ: sao? sợ rồi ak? thế muốn phân tài cao thấp nữa không? từ nãy h nghe cậu sủa, nhức tai lắm rồi

Trấn Quốc (mặt hầm hầm): mày…là ai? muốn chết rồi phải không? biến

Chấn Thiên (cũng tham gia): không thích. mà người nên biến ở đây là cậu đấy. chứ không phải là bọn tôi đâu

Tử Khiêm (can ngăn): Triết Vũ, Tường Vi, Chấn Thiên bình tĩnh nào.

Trúc Lam: sợ gì? chúng ta sao phải để cho cậu ta nhục mạ được? thích thì chiều? xem ai hơn mà to mồm

Cả lớp (lắc đầu): không, không. để hôm khác đi Bùi Trấn Quốc. hôm nay bọn mình không có người tham gia. hay…

Trấn Quốc (nhướng lông mày): sao lại không có người? bọn này không phải là người chắc. kêu to lắm mà. sao dám không (nhìn Tường Vi). sao thế nữ hoàng? cô không dám thi khi không có Tường Văn ở đây sao

Tường Vi (nhếch mép cười): sợ? cậu hoang tưởng ak

Trấn Quốc (vỗ tay): tốt. vậy thì bắt đầu thôi

Cả lớp (ôm đầu); không được. họ thua mất. họ là người mới mà. không thể đấu lại bùi Trấn Quốc đâu

Tử Khiêm (nhìn cả nhóm 1 lượt): đây không phải là 1 ý kiến hay đâu. Các cậu quên lời dặn của pama Tường Vi rồi sao

—-> Flash Black <----

Anh chàng đẹp trai mới xuất hiện nhướng lông mày nhìn Tường Vi như nhìn người đang bị mê sảng: "nè nữ hoàng, đừng bảo ngay cả Giang Vĩ Hải này cậu cũng quên đấy nhé. biết là cậu chỉ có mỗi mình Tường Văn thôi nhưng cũng nên để ý tới cả người khác nữa chứ?". Trúc Lam nghe đến cái tên Giang Vĩ Hải mà ngỡ ngàng: "Giang Vĩ Hải không phải là Chủ tịch Giang, papa Chấn Thiên sao?"

Vĩ Hải (nhìn Trúc Lam đầy tò mò): Cậu...nói gì thế? mấy cậu là ai vậy? hs mới chuyển đến ak? nhìn trông hơi lạ.

Chấn Thiên: Cậu...cậu...là Giang Vĩ Hải uk?

Vĩ Hải (nhìn Chấn Thiên và có ánh nhìn ngờ ngợ, ngơ ngác trong đôi mắt): Cậu là...chúng ta đã từng gặp nhau chưa? tôi trông cậu quen quen...

Chấn Thiên (lắc đầu): chưa từng

Vĩ Hải (vẫn nhíu mày suy nghĩ): vậy hả? cậu chắc chứ? mà cậu là hs mới chuyển đến ak

Như Nguyệt và Tường Văn (đúng lúc đó đã xuất hiện): Vĩ Hải? đang làm gì đó?

Vĩ Hải (nhìn hai người bạn mỉm cười, nhưng ngay lập tức hướng đôi mắt về phía Tường Vi): ơ, thế này là thế nào? cô...

Như Nguyệt (mỉm cười): 1 người bạn của chúng ta đó. không sao đâu Vĩ Hải. mà sao nhìn mặt cậu có vẻ lo lắng vậy

Vĩ Hải (sực nhớ ra điều cần nói): thôi chết quên mất. Tường Văn, Như Nguyệt. có truyện lớn rồi. nhà cậu bị bọn chống đối tấn công đó, Nguyệt

Mọi người (sửng sốt): sao cơ? bị tấn công ak?

Như Nguyệt (bĩnh tĩnh): đừng lo. gia tộc băng nhà mình đâu dễ bị đánh bại như thế. đó còn chưa kể...

Tường Văn: ...là mình đã nhìn thấy trước truyện này và đã thông báo cho mọi người trong nhà Như Nguyệt biết để chuẩn bị rồi.

Vĩ Hải (thở phào nhẹ nhõm): vậy mà làm mình cứ lo. nhưng dù sao cũng nên về đó để kiểm tra tình hình của mọi người chứ

Tường Văn (gật đầu đồng ý): ukm, tất nhiên là phải về rồi

Như Nguyệt (quay sang dặn nhóm Tường Vi): tất cả nhớ đừng có gây truyện trong thời gian bọn ta vắng mặt nhé. hai hôm nữa bọn ta sẽ trở về, mấy đứa tự lo liệu được không

Tường Vi (cười mím chi): dạ, được mà

Tường Văn (căn dặn Triết Vũ): đừng sốt ruột. hoàng tử trí tuệ như cậu sẽ học nhanh thôi mà. đợi khi nào ta về, ta sẽ hướng dẫn cho

Triết Vũ (ra hiệu đã hiểu): vâng

----> Flash End <—-

Quay trở lại với hiện tại, nhóm Tường Luân và hội hs đang dùng đủ thần chú và pháp thuật để đẩy lùi cuộc tấn công của phe chống đôi. Cả người Tường Luân chói loà và được bao bọc bởi 1 thứ ánh sáng lấp lánh. mồ hồi lấm tấm khuôn mặt rạng ngời điển trai. Tường Luân vừa dùng thần chú tấn công đối phương vừa chỉ huy mọi người đánh lại kẻ thù. Thiên Dã làm cho cả mặt đất rung chuyển với năng lực kế thừa từ gia tộc. Người thừa kế thứ 3, Dyland của gia tộc băng cũng dùng sức mạnh riêng của mình để chiến đấu, cả 1 khung gian bao quanh anh ta đều hoá băng hết. Chí Kiệt, Kì Bình và Vô Kị đang tìm cách bảo vệ mấy hs cấp 1. Đan Linh thì liên tục đóng đinh thười gian lại để ngăn những pháp thuật phóng đến.

Dyland: Tường Luân, cậu hay thật đấy? vừa xuất hiện là trường ta bị tấn công liền

Tường Luân (một tay phóng quả cầu Ánh sáng, 1 tay dùng thần chú tạo vách chắn để tự bảo vệ): Dyland, cậu nói vậy là ý gì hả? bọn này xuất hiện sau khi trường Dracate bị tấn công. đừng có đổ tội lung tung…im đi

Dyland (còn tâm trạng để cười): này, dám nói thế với anh họ của mình ak

Tường Luân (cũng phì cười): đã lâu lắm rồi Hạ Tường Luân này không còn nhớ mình có 1 ông anh họ. tại anh là bạn thân của em nên em đã quên mất sự thật kia. thôi, cứ làm bạn thân đi, anh họ làm gì cho già

Dyland (cười nhăn nhở): cái thằng khỉ này…

Đan Linh (hét lên): 2 anh có thôi đi không hả? giờ mà còn tâm trạng trêu chọc nhau nữa sao. hai người có biết là chúng ta đang ở trong tình trạng nào không hả? hay để em nhắc cho hai người nhớ là…

Đan Linh không thốt lên lời khi cả một luồng ánh sáng chói loà không gian và thời gian xuất hiện. luồng ánh sáng đã xuất hiện lúc nãy, khi mà nhóm Tường Vi, Triết Vũ biến mất…Nhóm Tường Vi đang đứng ở giữa sân trường, chờ đợi những kẻ thách đấu mình. Cả sân trường chật kín người với người. là hs của hai lớp tham gia cuộc tranh tài. là hs của lớp khác ra hóng. Trúc Lam uể oải, ngồi phịch xuống đất, mắt lờ đờ vì buồn ngủ. Tường Vi và Triết Vũ thì đang hí hửng kể lại vụ 3 tên bạn trong lớp bị họ cho quả lừa uống thuốc gì. sau ba ngày mới khỏi. Chấn Thiên và Tử Khiêm khoanh tay ngó đối thủ, nhưng tai thì dỏng hết sức để nghe câu chuyện của Triết Vũ và Tường Vi.

Trấn Quốc (lên tiếng đầu tiên): chúng ta sẽ sử dụng pháp thuật, không dùng thần chú xem ai đánh bại đối phương trước thì đội đó thắng. Chúng ta sẽ thi đấu 3 trận, đội nào thắng nhiều hơn sẽ chiến thắng chung cuộc.

Chấn Thiên (gãi gãi cằm): Nhưng nếu đánh nhau bằng pháp thuật sẽ có người bị thương mất

Trấn Quốc (cười khẩy): lo cái đó làm gì. có thể sử dụng thần chú ngăn cản những lần tấn công có thể gây nguy hiểm cho người khác mà. nếu dùng thần chú đấy rồi thì còn lo gì nữa

Tử Khiêm+Trúc Lam (ngạc nhiên): có lọai thàn chú như vậy ak

Trấn Quốc (lắc đầu ngán ngẩm): thì ra mấy cậu đều là người mối thật hả? gà mờ thế này thì đánh đấm gì? thôi, bỏ cuộc đi

Trúc Lam (bĩu môi): tại bọn này chưa từng nghe thấy thần chú đấy thôi. nhưng cũng chẳng cần nó bọn này tự điều chỉnh được sức mạnh của mình.

Chấn Thiên (nhíu mày suy nghĩ): nếu mình nhớ không nhầm thì thần chú này năm sau bọn mình mới được học thì phải? và nếu vậy thì có lẽ trong chúng ta có sẵn 1 người biết rồi

Tử Khiêm+Trúc Lam (không hẹn mà cùng hướng mặt về phía Triết Vũ): cậu biết chứ, Vũ

Triết Vũ (gật đầu): tất nhiên là biết

Chấn Thiên: vậy là được rồi. chúng ta bắt đầu naz. các cậu sẽ cử ai ra nghênh chiến đây

Trấn Quốc (cười ngạo nghễ): tất nhiên người đầu tiên ra tay sẽ phải là ta rồi. thứ hai sẽ là Trần Lâm. Còn người thứ 3 chắc không cần đâu. vì bọn ta đã thắng hai trận trước rồi. trận cuối sẽ bỏ

Trúc Lam (mắt tròn xoe): Trần Lâm? vậy là…

Tử Khiêm (cười): mình luôn tò mò về papa mình lúc còn trẻ. h thì có cơ hội hiểu rõ hơn rồi. thật là tò mò. mình chưa bao h nghĩ papa với Bộ trưởng lại là bạn của nhau thời còn đi học thế này.

Trấn Quốc: vậy các cậu sẽ cho ai ra tiếp chiêu bọn tôi

Triết Vũ: người đầu tiên sẽ là Chấn Thiên. thứ hai là tôi.

Chấn Thiên: mình ak? mình ra đầu tiên ak?

Trúc Lam+Tử Khiêm: sao lại là Chấn Thiên vậy? cậu đang nghĩ gì thế Triết Vũ?

Tường Vi (ngáp): dễ hiểu thôi mà. nếu mình nhớ không nhầm thì sức mạnh của Bộ trưởng đương nhiệm là tạo ra các chướng ngại vật. với sức mạnh của chúng ta, Triết Vũ là lửa, Tử Khiêm nước, Trúc Lam là tàng hình, đều là những sức mạnh không có ích lúc này. ngoại trừ khả năng của Chấn Thiên là có thể dễ dàng vượt qua.

Trúc Lam (thắc mắc): nhưng còn cậu nữa cơ mà

Tử Khiêm: Tường Vi là người thường thì đâu thể tham gia hả Trúc Lam?…ák, xin lỗi, mình quên mất cậu là Carey. vậy sao cậu lại không thể tham gia. cậu cũng có dịch chuyển tức thời cơ mà

Tường Vi (cười mím chi): không sao

Triết Vũ: Carey không tham gia trận đấu này

Chấn Thiên (dấu chấm hỏi to đùng): tại sao?

Triết Vũ: Tường Vi là quân át chủ bài của chúng ta để đề phòng phát sinh biến cố.

Tử Khiêm+Chấn Thiên+Trúc Lam (vẫn ngạc nhiên): nhưng…
Triết Vũ: chẳng lẽ cậu không tự tin sẽ đánh thắng được người kia sao, Chấn Thiên

Chấn Thiên (bị chạm vào lòng tự ái): cái gì? ai bảo là không được. truyện nhỏ. hãy mở to mắt ra mà xem Giang Chấn Thiên này ra tay

Trấn Quốc: Giang Chấn Thiên? cậu có liên quan gì đến Giang Vĩ Hải không

Chấn Thiên (cười ranh mãnh): tất nhiên là có rồi. thôi đừng ở đó lảm nhảm nữa. thi đấu tranh tài cao thấp đi

Thế là hai người con trai đừng giữa sân trường thi triển ma pháp. Chấn Thiên với dịch chuyển tức thời đã tránh được dễ dàng các phiến đá mà Bùi Trấn Quốc tạo ra. Mọi người đứng ngoài xem ngạt thở vì hồi hộp. Chấn Thiên càng thi đấu càng chứng tỏ được sự bình tĩnh của 1 thành viên Ngũ Hành. sau 1 lúc phòng thủ, Chấn Thiên bắt đầu chuyển sang phản công. Chấn Thiên dịch chuyển đến gần Trấn Quốc và cho một cú đá đẹp như trong phim kiếm hiệp vào thẳng mặt đối thủ. Trấn Quốc ngã sõng soài xuống nền sân. nét mặt còn hiện rõ vẻ sững sờ. hs đang có mặt trên sân đều há hốc miệng. Trúc Lam hét ầm lên: “tuyệt quá, Chấn Thiên. thật là ngoạn mục. “. Chấn Thiên cũng quay qua nhìn Trúc Lam với nụ cười đắc thắng trên môi. Một số đứa con gái nhìn Chấn Thiên mắt trái tim, mặt ửng đỏ. Tên Trấn Quốc hình như quá shock nên cứ ngội bệt dưới đất không đứng lên nổi nữa. bỗng một bàn tay xoẻ ra trước mặt hắn ta. Tường Vi, Triết Vũ, Tử Khiêm, Chấn Thiên và Trúc Lam chiếu thẳng mặt anh chàng vừa xuất hiện.

Nữ sinh 1 (cười rạng ngời): anh Trần Lâm?

Trần Lâm (nói với Trấn Quốc): xin lỗi vì đã đến trễ. nhưng mình không ngờ là hôm nay cuộc thi đấu vẫn diễn ra. mình vừa mới từ chỗ nhà Như Nguyệt về. may mà vẫn kịp. cậu không sao chứ

Trấn Quốc (mặt vẫn còn tái): không. vòng tiếp theo là cậu đấy. ra sân và đánh bại mấy đứa mới chuyển đến kia đi

Trần Lâm (tiến đến chỗ bọn Tử Khiêm): các cậu là người mới mà dám tham gia sao?

Triết Vũ+Chấn Thiên (gần như đồng thanh): sao lại không? từ trước đến h bọn này chẳng ngán cái gì cả

Tử Khiêm (đơ đơ): cậu là Trần Lâm?

Trần Lâm (nhìn Tử Khiêm chăm chú): phải, là tôi. chúng ta đã từng gặp nhau rồi phải không? không biết cậu là ai?

Tử Khiêm (mừng rỡ): là con…ak, xin lỗi. mình là Tử Khiêm. thật ra thì tính tại thời điểm này thì chúng ta chưa từng gặp nhau

Trần Lâm (vẫn chỉ nhìn mỗi Tử Khiêm): Tử Khiêm ak?

Tường Vi (quá nóng ruột nên không giữ im lặng được nữa): xin lỗi vì đã cắt ngang cuộc nói chuyện nhưng cậu vừa bảo là cậu từ chỗ nhà Như Nguyệt đến phải không? mọi người trong gia tộc băng không sao phải không?

Trần Lâm (không hề quay qua nhìn cô gái vừa lên tiếng): ukm, họ không sao. ngoài anh Gia Nguyên bị thương nhẹ thì tất cả đều ổn. không có tổn thất về người và của đâu

Trúc Lam: Gia Nguyên? nghe như là…

Triết Vũ: là papa của Dyland và cũng là anh trai củ

Lên Đầu Trang

13/1812131415
Liên Hệ - Hỗ Trợ
Phone:
0168.271.2199 [SMS]