Xuống Cuối Trang

những phút giây thái bình thì ai ngờ nổi, càng yêu càng cắn nhau đau. suốt ngày hai người này cào mồm ra đá nhau, hết nói đểu lại nói xấu. ở đời chưa từng gặp cái cặp đôi nào”ít mồm”như thế này. Tử Khiêm thì lon ton dùng bùa phép dựng trại, thỉnh thoảng băt gặp Giai Đình đang cười tủm tỉm vơi mình, anh chàng cũng lịch sự tặng lại cô nụ cười rực rỡ của mình. nhìn hai anh chị này tình tứ quá làm Lanan mấy lần suýt sặc nước bọt. Tường Vi với Triết Vũ dựa lưng vào nhau ngồi đọc sách, nhìn cặp đôi nhà này đúng là đẹp đến chói loà, ai đó nhìn thấy cũng phải chảy nước miếng thèm thuồng, ngưỡng mộ (ai đó ở đây không hề có tg đâu nhé, nhưng bà PV thì chưa biết chừng, há há). đến gần tối, mọi người vừa ăn tối xong đang tính bày trò chơi nói thật
- Sao? dám không? – Trúc Lam nghênh nghênh mặt thách thức Chấn Thiên
- Gì mà không dám. chơi luôn. – Chấn Thiên nóng mặt
- Tôi không chơi đâu – Triết Vũ buông 1 câu lạnh lùng
- Triết Vũ, kìa, tham gia cùng mọi người cho vui – Tường Vi nài nỉ
- không. – Triết Vũ vẫn lắc đầu từ chối
Sau khi tốn đến mấy lít nước bọt năn nỉ, đến khi lưỡi Tường Vi muốn gẫy luôn ra thì Âu Triết Vũ mới chịu nhận lời. rõ chảnh. mọi người bắt đầu chơi thì bỗng tiếng hét của Lana làm cả bọn giật mình. tất cả đều hoảng hốt: “sao thế?”và suýt té ngửa khi nghe cô nàng mếu máo: “Muỗi. muỗi đốt tớ, đau quá đi. “, Triết Vũ buông ngay 1 câu chết người: “Cây nhang sống, chúng ta thoát được nạn muỗi rồi”. Lana nghe xong oà khóc nức nở, và đòi bỏ về kí túc xá.
- Lana, thật ra truyện không nghiêm trọng đến mức độ đó đâu – Tường Vi tìm cách an ủi và nhận được sự đồng tình từ Giai Đình và Trúc Lam. – Muỗi ak? truyện nhỏ. tại máu cậu ngon quá nên chúng mới nhằm cậu tấn công thôi mà
- Phải đó, hay để tớ cho 1 câu thần chú giết sạch bọn sinh vật sống bám vào máu người ta này nhé – Giai Đình và Trúc Lam hăm hở
- không được – Tường Vi cười tủm tỉm làm cả bọn ngạc nhiên – Các
cậu không được sát sinh. muỗi là 1 lòai động vật hoang dã, các cậu
phải bảo vệ, không được giết hại. nếu không sẽ vi phạm luật môi
trường đấy…Yên…cứ nghe tớ nói nốt đã. các cậu để nó đốt chút xíu,
coi như là hiến máu nhân đạo đi, làm 1 việc tốt giúp ích cho đời.
mà hiến máu kiểu này an toàn cực kì nhé, không lo bị lây bệnh gì đó
qua đường máu, há há, phải không nào, chưa kể…
- Thôi, cậu bị điên hả? đừng nói nữa, nghe mà thấy nổi da gà – Cả
nhóm hét ầm lên làm Tường Vi ngậm ngùi phải im miệng
- Chơi thôi nào, dẹp bọn muỗi ra đằng sau, để tớ dùng thần chú tạo vách chắn không cho bọn muỗi xâm nhập vào phạm vi, khu vực của chúng ta nhé – Tử Khiêm lên tiếng
- okie, h bắt đầu nào. Triết Vũ, hỏi trước đi – Chấn Thiên ra hiệu và đưa thuốc nói thật cho mọi người uống
- mình ak? người đầu tiên? vậy mình chọn Giai Đình. – Triết Vũ cười gian sảo
- mình? ukm, hỏi đi, nhẹ tay thôi nhé – Giai Đình lo lắng cho thân phận của mình
- Cậu với Tử Khiêm đang hẹn hò phải không? – mọi người nhìn Triết Vũ há hốc miệng. tên này ghê thật, biết lợi dụng cơ hội quá.
- ak, hỏi gì mà kì thế, ghét quá đi – Giai Đình đỏ mặt
- Này, yêu cầu chị trả lời câu hỏi – Chấn Thiên nhắc nhở mà vẻ mặt gian không kém Triết Vũ
- Ukm đấy thì sao nào? bộ hai người ghen tị ak? – Shock, cả bọn không tin chính miệng Trần Tử Khiêm vừa thừa nhận xong. cả bọn quay sang nhìn Giai Đình, mặt cô bạn đỏ hơn cả quả cà chua chín. còn Tử Khiêm thì hếch mặt ra chỗ khác
- H thì đến lượt Giai Đình hỏi được rồi đấy – Tường Vi cố nhịn cười
- Cậu, tớ chọn cậu – Giai Đình chỉ vào Trúc Lam
- Tớ hả? okie thôi – Trúc Lam mặt tự tin dễ sợ
- Cậu sẽ kết hôn với Chấn Thiên trong tương lai chứ? – Giai Đình cười tinh quái, cả nhóm cũng nín thở để không bật cười
- Cái gì? không. lấy tên này ak, để về cãi nhau tan cửa tan nhà ra ak. không. tớ không dại đâu. – Trúc Lam nhìn mặt Chấn Thiên đầy thách thức
- Hứ, thế cậu tưởng tôi thèm vác cậu về làm vợ không bằng ak. tôi đang lo ngoài tôi ra liệu có còn ai đủ can đảm mà rước cô về làm dâu không nữa, hoạ sát thân, bom nổ chậm – Chấn Thiên cũng không vừa, đốp chát lại ngay lập tức.
- Hứ, tất cả chỉ là nguỵ biện. – Trúc Lam cong môi – Xong, tớ chọn Tường Vi. Tường Vi, cho tớ biết, cậu sẽ làm gì khi thấy Triết Vũ có 1 người con gái khác trong lòng
- Gì chứ, tôi chỉ có mỗi Tường Vi thôi đó, hỏi vớ vẩn quá đi – Triết Vũ cười ngạo mạn
- Ak, nếu như Triết Vũ mà dám phản bội tớ, tớ sẽ cho cậu ấy biến thành 1 con cún con. xem có còn ai dám yêu cậu ấy không? – Tường Vi nhìn Triết Vũ cười ma mãnh
- Dám biến tớ thành cún sao, đầu heo? vậy cậu tính kết hôn vvới 1 con cún đấy ak – Triết Vũ nhướn lông mày – Xem ra cách này không ổn đâu nhé – Cả bọn cười ầm lên
- Huhm, h đến tớ, tớ chọn Lana – Tường Vi ngừng cười
- Tôi ak? okie thôi – Lana nhếch môi cười – không làm khó được tớ đâu, cô bạn
- Để rồi xem mới biết được – Tường Vi nở nụ cười khá”lạ”- Cậu có thể bỏ qua mối thù của mình không, Lana. hay cậu sẽ chọn trả thù, dù điều đó sẽ làm cho cậu mất đi người cậu yêu?
- Cậu…tôi…- Lana bỗng tái mặt lại, nhưng trong bóng tối nên sẽ khó mà có ai nhận ra sự thay đổi đó, ngoại trừ Tường Vi (đương nhiên) và Triết Vũ, hoàng tử trí tuệ (người này tinh ghê naz)
- Cậu sẽ chọn thế nào hả Lana? Hạnh phúc hay thù hận – Tường Vi
kiên nhẫn lặp lại lần nữa. mọi người còn lại cũng bắt đầu cảm thấy
lạ lạ
- Cậu sẽ chọn thế nào hả Lana? Hạnh phúc hay thù hận – Tường Vi
kiên nhẫn lặp lại lần nữa. mọi người còn lại cũng bắt đầu cảm thấy
lạ lạ
- Tôi không hiểu cậu muốn nói gì? – Lana quay mặt đi, không dám nhìn ai hết
- Cậu không hiểu thật chứ? hay chỉ là giả vờ không hiểu. Cậu có biết là nếu cậu đứng về phía họ, thì cậu sẽ vĩnh viễn mất đi người con trai đó không? – Tường Vi nói với giọng hết sức nhẹ nhàng
- Vậy cậu bảo tôi phải làm sao bây h. tôi còn sự lựa chọn nào khác sao? đó là bố của tôi, chẳng lẽ cô bảo tôi phải phản bội ông ấy sao? tôi không thể – Lana hét lên
- Nhưng ông ta có coi cậu là con gái đâu. ông ta chỉ luôn coi cậu là 1 quân cờ, ông ta cần thì sử dụng, không muốn thì sẽ quẳng đi. – Tường Vi cố kìm nén lại
- Ủa? có truyện gì vậy? hai cậu đang nói về việc gì vậy – Giai Đình lên tiếng
- Cô thì biết gì mà nói chứ Carey. Cô thì tốt hơn tôi rồi, cô có 1 gia đình không có gì để mà chê trách. mọi người đều ngưỡng mộ, bảo vệ cô. Ai cũng yêu thương cô nên cô chưa bao h biết đến cảm giác cô đơn, không có người thân yêu bên cạnh là như thế nào đâu. từ trước đến h, ông ta luôn miệng nói là vì chúng tôi, nhưng thực chất ông ta chỉ vì quyền lực của mình thôi. ông ta không coi anh em bọn tôi là con của ông ta nữa, trong mắt ông ta, chúng tôi chỉ là quân tốt thí mạng cho ông ta thôi. Ngoài anh trai ra, thì chẳng còn có ai yêu thương tôi cả. Vậy mà cô và anh trai của cô lại hại chết người quan trọng nhất cuộc đời tôi, h cô còn lên mặt dạy đời tôi nữa sao. tôi hận mình là chưa thể giết cô để trả thù cho anh Daniel. – Lana bật khóc – Cô nghĩ tôi nên làm gì bây h? cô không ở hoàn cảnh của tôi nên cô không hiểu được tôi đâu. Tôi chưa giết cô vì anh Vô Kị đã cậu xin tôi tha cho cô đó
- Vậy ra Lăng Vô Kị đã biết thân phận của cô rồi sao, Lana? – Tường Vi bất ngờ thật sự
- gì thế này, Lana? thật ra cậu là ai? – Giai Đình và Trúc Lam ngơ ngác
- Cậu là em gái của Daniel? – Chấn Thiên và Tử Khiêm gần như đồng thanh – Phải không thế?
- Lăng Vô Kị phát hiện ra cô từ khi nào? – Triết Vũ giọng nhẹ tênh – Anh ta không báo cáo truyện này, chẳng lẽ anh ta không sợ hình phạt của Bộ sao
- Anh Vô Kị không liên quan gì đến truyện này – Lana hét lên đầy thảm thiết – Đừng có gây rắc rối cho anh ấy, h ngoài anh ấy, tôi chẳng còn ai nữa đâu, huhuhu
- Đủ rồi, để cho Lana yên đi Carey, Triết Vũ. Hai người nể tôi được không? cô ấy đang bị kích động, đừng làm cô ấy khổ thêm nữa – Bỗng 1 giọng nam vang lên. Triết Vũ và Tường Vi ngoảnh đầu lại thì thấy người lên tiếng chính là Lăng Vô Kị. đi sau anh ta là Thiên Dã, Chí Kiệt và Kì Bình.
- Anh Vô Kị, anh ơi, em…
Lana nhìn thấy Vô Kị liền oà khóc nức nở. Lana ngất đi trong vòng tay của Lăng Vô Kị. Anh chàng liền đưa cô vào nằm nghỉ trong 1 chiếc trại. sau 5 phút, Vô Kị trở lại với mọi người ở bên ngoài. Dưới ánh lửa bập bùng của ngọn lửa, nhìn gương mặt ai cũng không giấu nổi vẻ căng thẳng và bàng hoàng, nhóm Chấn Thiên, Tử Khiêm, Giai Đình và Trúc Lam đã hiểu sơ sơ câu chuyện cũng như thân phận của Lana.
- Lana là em gái của Daniel. đúng là có mơ cũng không ngờ nổi, và chính cô ấy đã cho người đóng giả Carey. sao cô ấy lại có thể làm như vậy chứ? – Giai Đình thở dài
- Cô ấy bị bố mình ép buộc thôi – Vô Kị cuối cùng cũng lên tiếng
- Bọn mình đang chờ lời giải thích của cậu đây Vô Kị, cậu sẽ cho mọi người biết những gì cậu biết chứ – Thiên Dã đặt bàn tai lên bờ vai dài rộng, rắn chắc của cậu bạn thân
- Được, mình sẽ kể cho mọi người biết tất cả những gì mình biết – Vô Kị gật đầu – Thật ra, ngay hôm có người của Bộ pháp thuật đưa cô gái giả mạo Carey đến, mình đã thấy rất lạ. từ trước đến h, mỗi lần có ai đó bị nghi là công chúa Carey, mình đều được gọi đến để kiểm tra, vậy mà lần này thì không. mình không hề biết truyện này. Lão Black bảo với mình rằng cô gái đó đã được xác nhận chính xác là Carey.
- Black uk? – Chí Kiệt nhíu mày
- Tất nhiên là có phần của lão ta rồi. tôi tớ trung thành của bố đẻ
Lana, ý em là người đứng đầu phe chống đối học viện Dracate. –
Tường Vi tiết lộ thông tin động trời làm mọi người đều hoảng
hốt
- rồi cô ta đã xuất hiện trong buổi dạ hội như mọi người đã biết. sau đó, Trúc Lam bị tai nạn, mình cũng không để ý đến vụ cô gái kia nữa. Nhưng hôm từ bệnh viện thăm Trúc Lam về, mình vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa Lana và Carey giả mạo. và mình đã biết được toàn bộ sự thật – Vô Kị bỗng dừng lại 5s – mình đã có cuộc nói chuyện riêng với Lana. Cô ấy thú nhận tất cả với mình. cô ấy vô tình nghe được cuộc nói chuyện của nhóm mình về khúc nguyện cầu, về Carey…và cô ấy quyết định cho người giả mạo Carey để dạy cho Triết Vũ 1 bài học vì tội làm khổ Giai Đình. nhưng sau đó mọi truyện rắc rối hơn khi bố cô ấy muốn biến Carey giả mạo làm 1 quân cờ mới trong kế hoạch tiêu diệt Ngũ hành. thật ra Lana cũng không muốn làm hại mọi người đâu, cô ấy đã quên đi nỗi hận về cái chết của anh trai rồi, vì cô ấy bây h cũng có 1 thân phận mới, con gái của Bộ trưởng Bộ pháp thuật. Sau cái chết của anh trai, cô ấy bị bố mình phù phép cho quên hết đi kí ức và đưa đến Bùi tộc. với thân phận của 1 đứa trẻ mồ côi, Lana được chú Bùi nhận nuôi. mục đích của bố Lana cũng là để tiếp cận với chú Bùi thôi, vì như mọi người cũng biết đấy, chú Bùi lúc đó mới được thăng chức lên làm Bộ trưởng của Bộ do bố anh Dyland và bố Thiên Dã đều từ chối. Thật ra truyện cũng không tồi tệ đến nỗi này nếu như chú Bùi không phải vì 1 lần vì áp lực công việc, lại thêm nỗi nhớ cô con gái ruột Carol đã biến mất không dấu vết nên đã mắng Lana. điều đó khiến Lana hiểu lầm rằng chú ấy không còn thương cô ấy nữa. và…
- Carol? là ai vậy? – Trúc Lam ngạc nhiên
- LÀ con gái độc nhất của chú Bùi – Chí Kiệt giải thích – Nhưng cô gái ấy vì 1 lí do gì đó đã cãi nhau với bố mình và bỏ đi, đến h vẫn chưa biết cô ấy ở đâu, còn sống hay đã chết. Sau cú shock về Carol, chú Bùi gần như kiệt sức, đúng lúc đó, Lana xuất hiện và mang lại niềm vui cho ông ấy, giúp ông ấy nguôi ngoai đi 1 phần nỗi nhớ con gái.
- Ukm, không biết chị ấy h đang ở đâu. nếu còn sống, chị ấy cũng trạc tuổi chị Đan Linh đấy nhỉ? – Triết Vũ trầm ngâm nhớ lại hình ảnh 1 bà chị suốt ngày lẽo đẽo đi theo anh Tường Luân – Ngày xưa, chị ấy suốt ngày đi theo anh Tường Luân còn gì nữa. và còn luôn miệng kêu sau này chỉ lấy anh ấy thôi
- Ukm, mọi truyện là vậy đó, Lana rất buồn nên 1 phút nông nổi, cô ấy đã gây ra hoạ tày đình, khiến trường Dracate bị tấn công. – Vô Kị nói nốt – Nếu như không vì truyện của Carol, có lẽ Lana đã không tủi thân đến thế. thật không thể hiểu nổi, tại sao 1 tiểu thư được giáo dục như Carol lại biến mất để gây ra rắc rối như thế này
- Chị Carol có lỗi gì sao? đừng có nói chị ấy như thế? – Tường Vi bỗng hét lên đầy bực tức – mọi người không biết chị ấy đã phải đón nhận truyện gì trong suốt quãng thời gian tuổi thơ của mình đâu. chị ấy khổ lắm đó. luôn bị bắt phải làm những việc mình không muốn, chị ấy mong ước có 1 lần nào đó cả gia đình sẽ đi chơi với nhau thật vui vẻ, nhưng bố chị ấy chỉ suốt ngày lo cho công việc, ngay cả khi mẹ chị ấy bị tai nạn và lìa đời, ông ấy đã có cơ hội để gặp mặt bác ấy lần cuối nhưng ông ta đã không đến, vì 1 cuộc họp chết tiệt ở Bộ. Chị Carol đã thật sự bơ vơ ở trong bệnh viện. mọi người có hiểu cảm giác bị bỏ rơi và biết mình đã mất đi người thân như thế nào không? Chị Đan Linh đã thật ự bị shock đó.
- Cái gì, ra chị Đan Linh chính là Carol sao? – Triết Vũ sửng sốt – Nhưng chị ấy họ Phạm cơ mà
- Chị ấy đã đổi họ của mình theo họ của mẹ – Tường Vi tiếp tục câu chuyện – Bọn em tình cờ gặp chị ấy sau 2 năm không liên lạc, và anh Tường Luân đã đưa chị ấy về trường Dracate học. ở đấy không có ai nhận ra chị ấy cả, vì thuốc biến hình có tác dụng rất tốt
- Vậy ra con gái của bố vẫn còn sống sao? chắc ông ấy sẽ vui lắm nếu nghe tin này – giọng của Lana bỗng vang lên làm mọi người giật bắn mình
- Lana? tỉnh rồi sao? – mọi người đều chào đón Lana rất nhiệt tình và niềm nở, không có chút gì đó ác cảm
- mọi người…mọi người chắc ghét em lắm phải không? – Lana cười chua chát
- không hề, mọi người đều hiểu và thông cảm cho cậu, đừng buồn nữa Lana, hãy quên hết những kí ức đau buồn đó đi – Tử Khiêm đại diện cả nhóm nói chuyện với Lana
- Mình…- Lana ấp úng – mình bây h chẳng còn gì cả. nếu mọi người thích thì có thể giết mình để tránh hoạ sau này
- Em đang nói vớ vẩn cái gì thế Lana, em muốn chết ak. đừng hòng, anh không cho em chết trước anh đâu – Vô Kị tức giận ôm chặt Lana trong lòng
- Nhưng…- Lana rưng rưng nước mắt – bố không cần em nữa, vì chị Carol vẫn còn sống mà. và em cũng nên biết điều mà rút lui, trả lại bố cho người ta. em cũng không thể quay về với cái người đã luôn coi em và anh Daniel là quân cờ để ông ấy lợi dụng được. em cũng không muốn làm người xấu, vì em biết như vậy anh sẽ hận em, sẽ không bao h tha thứ và nói chuyện với em. em…
- Cái cô ngốc này, anh sẽ luôn ở bên em mà. chỉ cần em cứ ở bên
canh anh là đủ, còn những truyện khác đừng suy nghĩ gì nữa. em đã
có anh rồi. anh sẽ bảo vệ và chăm sóc cho em.
Lana oà khóc nức nở trong lòng Vô Kị. những người có mặt ở đó lúc
này đều nở nụ cười mãn nguyện, hài lòng. Tường Vi trong vòng tay
của Triết Vũ cũng nhìn anh chàng của mình đầy yêu thương thắm
thiết. Triết Vũ khẽ đặt 1 nụ thơm nhẹ vào mái tóc bồng bềnh, thơm
mùi hương hoa tường vi của cô bạn gái. Tử Khiêm và Giai Đình cũng
trao nhau những nhìn nhau đầy tình tứ và những nụ cười hạnh phúc.
Chấn Thiên và Trúc Lam không cãi nhau nữa mà ngồi sát cạnh nhau hơ
lửa cho ấm. Chấn Thiên còn khoác cho Trúc Lam chiếc áo khoác mình
đang mặc vì sợ bạn gái bị cảm lạnh. riêng ba anh chàng Thiên Dã,
Chí Kiệt và Kì Bình nhìn nhau đầy đau khổ vì lẻ loi, không có
đôi.
Sáng hôm sau, tại phòng của Tường Vi, cô đang có cuộc nói chuyện
ngắn gọn với anh trai của mình. nghe xong, Tường Luân đã gật gù đây
hài lòng: “Vậy thì tốt rồi. “. Tường Vi rời khỏi phòng mình và tiến
về phía lớp học. tự dưng hôm nay cô muốn đi đến lớp sớm một chút.
Tường Vi khoan khoái hít đầy bụng cái không khí của buổi sớm mai.
rồi cô gặp Lí Thiên Dã ngay tại bồn phun nước của trường. anh chàng
đang ngổi đó đầy trầm ngâm.
- Chào buổi sáng anh Thiên Dã. – Tường Vi lên tiếng
- Tường Vi, là em ak? em đi học sớm thế? buổi sáng tốt lành nhé, cô bé – Thiên Dã mỉm cười
- Anh đang suy nghĩ mà trầm tư thế. cho em biết được không? – Tường Vi nở nụ cười của thiên thần – em nhớ ngày xưa, mỗi lần anh có truyện đau đầu, không biết làm thế nào, anh thường hay trốn đến các bồn phun nước để suy nghĩ. anh nói như vậy có thể nhìn vào hồ nước, tự nhìn xem khuôn mặt của mình có hài lòng với quyết định đó không. lần này thì sao hả anh?
- Carey, em có biết là nhìn em lúc này rất giống…- Thiên Dã không nói hết câu vội dừng lại
- Ý anh là em rất giống chị Thuỳ Dương phải không? – Tường Vi cười tủm tỉm
- Ukm, nhiều khi thấy em giống cô ấy lạ. biết là hai người không phải là một nhưng…- Thiên Dã cười dịu dàng – mà hôm qua nhìn em với Triết Vũ hạnh phúc lắm. anh thấy ngưỡng mộ hai đứa quá
- Sao phải ngưỡng mộ chứ? anh cũng đi tìm 1 nửa của mình đi – Tường Vi phì cười
- Tìm ak? anh không có can đảm đâu – Thiên Dã gõ đầu Tường Vi mấy cái – Anh định tỏ tình với em đó, thế mà chưa có cơ hội, em đã đến với Âu Triết Vũ rồi, làm anh nản quá
- Lí Thiên Dã…anh nói thế mà nghe được ak. anh đâu có yêu em, sao lại tỏ tình với em? lại còn bảo vì em đến với Triết Vũ khiến anh bị ảnh hưởng? – Tường Vi nhăn mặt
- Sao em biết anh không yêu em hả cô bé? – Thiên Dã cười mỉm – Tình cảm của anh mà em biết được sao?
- Tất nhiên là em biết. và em còn biết, anh có yêu em thì cũng là do anh ngộ nhận thôi. vì đôi khi em rất giống với chị Thuỳ Dương, và điều này khiến anh đã lầm tưởng. thật ra trong lòng anh, anh chỉ có mỗi chị Thuỳ Dương thôi, đúng không? đừng chối. em hiểu anh mà. – Tường Vi cười mím chi – Anh biết không? nếu yêu thì anh phải nói ra, người ta mới biết được. nếu anh không nói ra thì mãi mãi anh sẽ không có cơ hội đâu. anh phải tự tạo ra cho mình cơ hội để nói lời yêu thương chứ
- không. anh hết tình cảm với Thuỳ Dương rồi. h anh chỉ có mình em thôi Carey – Thiên Dã nửa đuà nửa thật
- Anh còn nói cái kiểu đó, coi cừng em giết anh thật đấy. – Tường Vi nhíu mày vẻ không hài lòng – anh dối em nhưng không dối được bản thân mình đâu. anh vẫn luôn yêu chị Thuỳ Dương mà. h đây chị ấy đã trở về, sao anh không tranh thủ nắm lấy cơ hội mà cho chị ấy biết
- Tường Vi ak, Thuỳ Dương trở về lần này là để tỏ tình với anh trai của em đó, không phải là để nghe lời tỏ tình cảu anh đâu – Thiên Dã bỗng đanh mặt lại
- Sao anh ngốc thế hả? mục đích chị ấy trở về đây là gì không
quan trọng. chị ấy tỏ tình với ai lại càng không phải là vấn đề anh
phải bận tâm. cứ làm theo những gì trái tim mình mách bảo là được.
Huống chi, anh trai em đã có chị Đan Linh rồi, chị thuỳ Dương không
có cơ hội đâu. anh phải biết tận dụng cơ hội này chứ. thôi đừng có
ngồi ở đây nữa. đi tìm chị ấy mau lên
Tường Vi kéo Thiên Dã dậy và nhìn anh đầy tin tưởng. Thiên Dã vẫn
còn nhìn Tường Vi nhăn nhó: “Nhưng mà…”. và Tường Vi chỉ đáp lại
đầy lạnh lùng: “đi hoặc đừng có nhìn mặt em nữa. em không có người
anh trai nhút nhát như anh, ngay cả việc tỏ tình với 1 cô gái còn
không được thì anh còn làm được cái gì nữa?”VÀ xem ra chiêu khích
tướng cảu Tường Vi đạt hiệu quả tức thì. Thiên Dã gật đầu đầy quyết
tâm với Tường Vi và nhanh chóng biến mất nơi kí túc xá.
Tường Vi 1 mình mỉm cười đầy hài lòng, bỗng có ai đó lấy tay bịt mắt cô lại: “đoán xem, là ai?”. một giọng nói đã cố tình thay đổi âm giọng cho khác. Tường Vi nở 1 nụ cười ma mãnh: “Triết Vũ, anh không biết là em rất ghét bị người khác bịt mắt sao?”. Câu nói của Tường Vi lập tức gây ra 1 cứ shock cho người ở đằng sau.
- Tường Vi, cậu vừa gọi mình là gì? – Triết Vũ không tin vào tai mình
- Sao thế? em gọi gì sai sao? chẳng lẽ lại gọi ông xã tương lai của mình là”cậu”suốt sao? nghe chẳng lãng mạn gì cả. – Tường Vi chu mỏ
- Tường Vi…- Triết Vũ shock toàn tập
- Sao thế? anh không sao chứ? không thích ak. thế em lại gọi cậu xưng tớ như bình thường nhé – Tường Vi cười ranh ma
- không được. gọi anh là anh đi. cấm em gọi như ngày trước nữa – Triết Vũ nở nụ cười ngạo mạn
- Hứ, tưởng ai đó không thích cơ mà – Tường Vi bĩu môi
- Này, anh đốt nhé, cấm cãi. chồng nói gì thì vợ phải nghe. – Triết Vũ cũng không vừa – ở đâu ra cái truyện chồng nói 1 câu mà vợ cứ cãi lại nhem nhẻm. mà em lạ nha, chẳng có ai lại đi khuyên người khác anh đừng thích em, mà hãy đi tỏ tình với người khác cả
- Kệ em, hay anh thích…mà sao anh cười gian thế? – Tường Vi nghi ngờ
- Em không biết ak? về truyện lần này chị Thuỳ Dương trở về đó, không phải là để thổ lộ với anh Tường Luân đâu, mà là với 1 người khác đó, Thiên Dã đã hiểu lầm toàn bộ câu chuyện rồi – Triết Vũ nói đầy vẻ bí ẩn
- Hả? là sao? anh biết truyện gì mà em không biết thế? nói đi – Tường Vi nài nỉ
- rồi em sẽ biết mà, đừng vội – Triết Vũ cười bí hiểm.
Tường Vi mặt phụng phịu, vùng vằng thoát khỏi cánh tay của Triết Vũ, làm bộ mặt tức giận. Triết Vũ thì càng ôm chặt Tường Vi hơn, không cho cô bạn gái thoát ra. cậu khẽ đặt 1 cái hôn nhẹ vào trán Tường Vi. Tường Vi mắt trợn tròn.
- Sao? hay muốn 1 cái hôn vào môi vậy bà xã – Triết Vũ trêu trọc
- Ghét – Tường Vi nói mà mặt đỏ bừng.
- Thôi không giỡn nữa, cho em biết vụ này. hay lắm. – Triết Vũ thì thầm vào tai của Tường Vi – Về chị dâu của em đó. ko biết anh Tường Luân nói với em chưa. chị ấy đã trở về nhà rồi. chị ấy đã tha thứ cho bố mình. hình như là do Lana đã cầu xin rất chân thành, còn đứng cả đêm trước nhà em để mong chị Đan Linh trở về nhà cùng mình. đến nỗi anh trai em phải kêu lên, nếu chị dâu em không về nhà thì không có đám cưới gì nữa.
- Thật ra chị Đan Linh cũng muốn trở về lắm. – Tường Vi cũng cười đầy nham hiểm – Nhưng sợ bị người ta nói đã đi rồi lại còn luyến tiếc nên mới quay về. nên anh Tường Luân mới phải dùng chiêu này để chị ấy không còn lí do gì để từ chối nữa. chắc bác Bùi đang vui lắm nhỉ
- Ukm, chắc chắn rồi. – Triết Vũ cũng cười rạng ngời – Vấn đề là bây h chúng ta chỉ cần chờ nốt cái đôi ngốc nghếch kia nói hết ra nữa là xong
- Đôi ngốc nghếch nào cơ? – Tường Vi ngơ ngác
- Haizzzzzzz, em thật là…như từ trên trời rơi xuống ấy, tất nhiên là cặp Thiên Dã và Thuỳ Dương rồiThiên Dã vô cùng hồi hộp, đứng ngồi không yên trước cửa phòng kí túc xá của Thuỳ Dương. Cô ấy sắp ra ngoài rồi mà Thiên Dã vẫn chưa biết nên nói gì với Thuỳ Dương. trán Thiên Dã đầm đìa mồ hôi, lòng bàn tay cậu cũng sũng mồ hôi. Cậu nhăn mặt suy nghĩ gì đó rồi lại lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng. đang đi đi lại lại thì cửa phong Thuỳ Dương bật mở. Cô hôm nay không thả mái tóc cho bay tự do nữa mà cột lại thành cái đuôi ngựa đằng sau. Thuỳ Dương thấy Thiên Dã thì sửng sốt lên tiếng
- Anh Thiên Dã, anh đang làm gì ở đây vậy – Thuỳ Dương nhìn Thiên Dã không chớp mắt
- Thù Dương? – Thiên Dã bị giật mình, như người đang làm việc xấu bị bắt quả tang, Thiên Dã lúng túng và sượng sùng thấy rõ. Khuôn mặt cậu đỏ gay gắt, mồ hôi thì lấm tấm trên mặt
- Anh Thiên Dã? anh bị ốm phải không? – Thuỳ Dương hoảng hốt phát hiện ra những biểu hiện lạ trên khuôn mặt của anh chàng trước mặt
- không…không…phải…ải…đâu, ukm…e hèm…thuỳ Dương…anh…- Thiên Dã ấp úng
- Vâng, sao thế anh? anh có truyện muốn nói với em ak? – Thùy Dương cố gắng suy nghĩ xem Thiên Dã cần gì
- Anh…anh…chúng ta…nói chuyện…riêng…riêng…được không? – Thiên Dã hít 1 hơi thật sâu rồi nói
- Tất nhiên rồi. anh nói đi – Thuỳ Dương mỉm cười
- Chúng ta…có thể ra nơi khác nói chuyện được không? – Thiên Dã bỗng bình tĩnh lạ
Thuỳ Dương gật đầu với đầy dấu hỏi trong đầu. Cô đi theo Thiên Dã lên sân thượng của khu phát triển năng lực. gió thổi lồng lộng. từ trên này có thể nhìn bao quát toàn bộ sân trường Dracate. cột tóc của Thuỳ Dương bay phần phật trong gió.
- Anh Thiên Dã, thật ra anh có truyện gì muốn nói với em thế? anh nói đi chứ? – Thuỳ Dương nhìn thẳng vào mắt Thiên Dã.
- Ukm, anh…anh…- Cái gì thế này, bình tĩnh nào Thiên Dã. chỉ là thổ lộ tình cảm thôi mà. mày không phải sợ, có bị từ chối thì thôi, ít ra mày cũng đã cố gắng và đã cho mình cơ hội. cố lên. Thiên Dã tự động viên mình – Anh có truyện muốn nói với em. thật ra là từ lâu, anh đã…anh…đã…đã…
Nói đi chứ, Thiên Dã. ba từ, 8 chữ”anh yêu em”thôi mà. mày phải cố lên Lí Thiên Dã. Thiên Dã tiếp tục hít 1 hơi thật sâu nữa. nhưng lạ chưa kìa, bỗng Thuỳ Dương thay đổi nét mặt. nhìn cô ấy bỗng có cảm giác suy tư hơn. tóc mái Thuỳ Dương rối lên trong gió. Cô bỗng nở 1 nụ cười nhẹ tựa lông hồng (???), không phải cười chúm chím, không cười mím chi, không cười rạng ngời…nhẹ nhàng, thanh cao, thuần khiết, mong manh như 1 cơn gió, thật khó nắm bắt.
“Anh Thiên Dã, trước khi anh nói, cho em nói trước được không?”- giọng nói Thuỳ Dương trong và vang như tiếng chuông nhà thờ – “Em từ lâu đã thích 1 người con trai. em ra đi vì người đó, vì muốn quên đi người đó, vì biết rằng người đó đã có ngưòi khác trong lòng. em sợ bị tổn thương nên quyết định bay ra nước ngoài. và bây h thì em trở lại, trở lại vì người đó. vì em phát hiện ra rằng mình không thể lừa dối được bản thân nữa. em không quên được. và em muốn cho mình 1 cơ hội để nói ra cho người ấy biết những gì em đã suy nghĩ. muốn cho người ấy biết em đã nhớ anh ấy như thế nào, đã đau khổ như thế nào khi không được nhìn thấy nụ cười của anh ấy. ”
Thuỳ Dương không biết rằng từng lời cô nói như những mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Thiên Dã. Thiên Dã muốn khuỵu xuống. Thiên Dã cố lấy lại vẻ bình tĩnh: “Tình yêu của em sâu sắc vậy sao Thuỳ Dương? đã biết mình không có cơ hội mà vẫn còn cố gắng dằn lòng thế uk?. Anh thua rồi. Em cũng thua rồi Dương ak. Người ta nói khi yêu là chúng ta đã thua trong canh bạc tình. chúng ta đã thua khi yêu người khác. yêu đơn phương? ngốc nghếch lắm, nhưng anh đã chọn, em cũng chọn. xem ra chúng tôi đều ngốc nghếch như nhau nhỉ. cứ dối lòng cuối cùng vẫn cứ là thất bại”Thiên Dã cười chua chát. khuôn mặt cậu trắng bệch. khuôn mặt Thuỳ Dương cũng trắng bệch.
Rồi Thuỳ Dương bật khóc: “Em biết, em biết là người ấy không yêu
em, nhưng em không quên được. mặc dù em biết anh không hề yêu em,
chỉ yêu Carey thôi, nhưng em vẫn cứ lừa bản thân rằng Carey đã có
Triết Vũ. và anh sẽ chấp nhận em chăng? nhưng không…cuối cùng thì
vẫn cứ thất bại. Anh cũng ngốc như em thế thôi, tại sao chúng ta
lại chọn yêu đơn phương chứ?”. Thiên Dã cứ ngỡ là mình vừa nghe
nhầm: “Em nói gì cơ, Thuỳ Dương? em nói là…”. Tim Thiên Dã gần như
ngừng đập khi thấy tiếng trả lời hoà lẫn tiếng khóc của Thuỳ Dương:
“Em yêu anh, nhưng em sẽ quên được anh. anh đừng lo, em sẽ quên
được anh thôi. nhưng bây h thì chưa được, cho em thêm thời gian. em
sẽ quên anh mà, huhuhu…”Thuỳ Dương oà khóc.
“Em yêu anh, nhưng em sẽ quên được anh. anh đừng lo, em sẽ quên
được anh thôi. nhưng bây h thì chưa được, cho em thêm thời gian. em
sẽ quên anh mà, huhuhu…”Thuỳ Dương oà khóc. Thiên Dã không dám tin
vào điều mình vừa nghe nữa. Thì ra hai người luôn thích nhau mà
không hay biết.
- Nhưng anh tưởng người em yêu là anh Tường Luân chứ? và lần này em trở về là vì anh ấy. – Thiên Dã bối rối
- ơ, sao lại liên quan đến anh Tường Luân ở đây – Thuỳ Dương vừa quệt nước mắt vừa ngơ ngác hỏi lại Thiên Dã – Em về đây vốn là để gặp anh mà
- Nhưng em bảo người em yêu đã có người khác và chẳng phải ngày trước em luôn miệng nhắc đến anh Tường Luân sao? – Thiên Dã vẫn chưa hiểu câu chuyện ra sao
- Ukm, em nhắc anh ấy vì anh ấy là thần tưọng của em mà. mà chẳng phải anh thích công chúa Carey sao? – Thuỳ Dương cũng sửng sốt không kém
- Trời ơi, loạn hết rồi – Triết Vũ lấy tay ôm trán, không biết
phải cười hay mếu nữa.
Trong khi đó, ở lớp Tường Vi, cô cùng các bạn đang thảo luận rôm rả
xem cặp đôi nhà Thiên Dã – Thuỳ Dương sẽ xảy ra truyện gì thì Đường
Chí Kiệt bỗng lao ầm ầm vào lớp. Anh chạy đến chỗ Tường Vi, thở hổn
hển, gương mặt lấm tấm những giọt mồ hôi
- Mới sáng sớm làm gì mà như ma đuổi thế, anh họ – Trúc Lam tò mò
- Em…em…- Chỉ vào Tường Vi – Đi…cùng…anh. Nhanh lên
- Ơ, em ak? sao thế? đi đâu? – Tường Vi ngạc nhiên hỏi lại
- Một tiếng nữa chuyến bay của Nhược Ninh sẽ cất cánh. đi mau kẻo không kịp – Chí Kiệt mặt đỏ gay vì mệt và nóng
- Gì cơ? sao lại có Nhược Ninh ở đây? anh nói gì, em không hiểu – Tường Vi tiếp tục ngó Chí Kiệt với bộ mặt ngây thơ
- Tại anh quên không nói cho em biết, Nhược Ninh về nước tìm em
mấy ngày nay rồi nhưng không gặp. Hôm nay cô ấy phải bay. tóm lại
truyện rất dài, anh sẽ kể cho em nghe sau. đi mau lên – Chí Kiệt
không đợi Tường Vi trả lời liền kéo cô đi trong sự ngơ ngác của tất
cả mọi người đang có mặt ở đó.
Tại sân bay, 45 phút sau.
Tường Vi và Nhược Ninh ôm nhau khóc nức nở. đã lâu rồi hai cô chưa gặp nhau. bao nhiêu nỗi nhớ như ùa về cùng 1 lúc làm các cô không ngừng được những giọt lệ vui mừng. Chí Kiệt đứng đó nhìn mà trông cũng phát tội. anh muốn nói gì đó với Nhược Ninh nhưng cứ chần chừ lại thôi. gương mặt tỏ rõ vẻ bối rối, khó xử. nhưng Tường Vi đã kịp nhận ra biểu hiện không bình thường đó của Đường Chí Kiệt. cô bỗng nháy mắt tinh nghịch: “thôi, 2 người nói truyện đi. mình ra kia đứng đợi”. Sau khi thấy Tường Vi đi ra chỗ khác, Chí Kiệt vẫn cúi gằm mặt chưa biết phải nói thế nào thì Nhược Ninh lên tiếng
- Anh Chí Kiệt. Rất vui vì được biết anh. anh em mình vẫn có thể liên lạc với nhau chứ – Nhược Ninh cười tươi rói
- Hả? em…- Chí Kiệt như người trôi sông vớ được cọc, khuôn mặt đang u ám bỗng thay tông vui vẻ – Ờ, tất nhiên rồi. liên lạc thường xuyên naz. Khi nào rảnh thì về đây thăm mọi người nhé
- Hi, nhưng nhỡ về trường Dracate thăm hai người lại bị bảo vệ đuổi đi thì sao? – Nhược Ninh cười hiền
- Không sao đâu, họ mà dám uk? về thăm anh…ak thăm Tường Vi nhé em, không cô bé sẽ nhớ em lắm đấy – Chí Kiệt mặt đỏ bừng, nhưng không phải vì mệt mà là vì ngượng
- Em biết rồi, hai người nhớ bảo trọng nhé, chú ý giữ sức khoẻ. đặc biệt là hai người phải cẩn thận đó, đừng để bị phát hiện ra mình là phù…anh biết rồi đấy. thôi em đi – Nhược Ninh cười mím chi
Tiễn Nhược Ninh vào cửa mà lòng Chí Kiệt đau muốn chết. Tường Vi
chỉ cười đẩy ẩn ý, vỗ vai anh tỏ ý an ủi. Máy bay đã bay khuất bóng
nhưng Chí Kiệt vẫn cứ cố ngẩng đầu lên nhìn đầy tiếc nuối. đến nỗi
Tường Vi phải thở dài đầy ngao ngán: “anh không sợ bị gãy cổ hả? cô
ấy sẽ quay về mà. không đi mất luôn đâu mà sợ. về thôi. “. hai
người đâu hay biết rằng truyện lớn đang chờ họ ở trường. một cuộc
tấn công quy mô, hoành tráng nhất vào Dracate sắp bắt đầu
Khi Tường Vi và Chí Kiệt về đến nơi thì thấy cả 1 vùng không khí bị
bùa chú tác động xung quanh trường. Người thường có lẽ sẽ không
thấy những gì diễn ra ở trong lớp không khí đó nhưng phù thuỷ thì
khác, thấy hết. trong t
Lên Đầu Trang 