Xuống Cuối Trang

nó quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu.
Bây giờ nó đang ở trong bệnh viện, toàn thân ướt đãm, máu của Thoại
dính sang nó, những vệt dài..
Chiếc xe đẩy chở Thoại nằm trên từ từ tiến vào cánh cửa phòng cấp
cứu. Nó chạy theo, từng bước đau khổ, nó vẫn nắm chặt lấy tay
Thoại, nó không để ý đến bất cứ thứ gì xung quanh, nó chỉ nhìn
Thoại, ước nguyện duy nhất của nó bây giờ là Thoại có thể mở mắt ra
để nhìn thấy nó, để biết rằng nó không bao giờ rời xa cậu ấy, ngay
cả trong lúc này..
Nó đã khóc rất nhiều, từ khi nhìn thấy Thoại nằm giữa đường cho đến
khi vào bệnh viện, và lúc này nó vẫn khóc, nó không nói được gì,
chỉ biết khóc, cái hình ảnh đáng sợ của Thoại cùng với chiếc xe máy
không còn nguyên vẹn cứ hiện lên trong đầu nó, chưa bao giờ cái cảm
giác sắp mất Thoại đến với nó thực và gần như lúc này..Đột nhiên nó
nhìn thấy ánh mắt Thoại đang nhìn nó..
- Thoại! Thoại! Cậu thấy tôi không? Cậu không thể bỏ tôi mà đi như
thế này được! tôi không cho phép cậu đối xử như thế với tôi! – nó
vừa nấc vừa nói như van xin một điều kì diệu.
Thoại chỉ nhìn nó, bàn tay nắm chặt hơn, nó cảm thấy nỗi đau từ
Thoại đang truyền sang nó rõ mồn một, tim nó thắt lại, tình yêu đầu
đời của nó, làm sao đây..
- Tôi biết là cậu sẽ không để tôi một mình! Cậu sẽ mãi bên tôi!
Đúng không? Vì thế làm ơn hãy nói với tôi, hãy ôm tôi như bao lần
cậu vẫn làm, cậu đừng nằm như thế này! Thoại ơi! – nó đau đớn tột
độ khi nhìn thấy Thoại đang tiến ngày một gần vào cái phòng trắng
muốt trước mặt, nếu như cách cửa đó đóng chặt và Thoại mãi mãi
không trở về với nó thì làm sao đây..nó sẽ chết mất!.
Thoại vẫn chỉ nhìn nó, có lẽ những vết thương đã không cho phép cậu
ấy nói được với nó, và nó nhìn thấy một giọt nước mắt chảy dài trên
khóe mắt Thoại, đôi mắt nó bây giờ không còn nhìn thấy gì cả, trắng
xóa..”Cho đến khi không còn được ở bên you nữa tôi vẫn sẽ chỉ có
you mà thôi”..tin nhắn của Thoại hiện về trong tâm trí nó..
- Không! Cậu phải mãi mãi bên cạnh tôi! Mãi mãi! – nó hoảng loạng
khi nhìn thấy bàn tay Thoại đang từ từ rời khỏi tay nó, Nam níu nó
lại, bác sĩ đưa Thoại vào trong phòng cấp cứu, nó nhìn theo..nó
đang phải chịu đựng cái gì thế này..
Thoại đã cách xa nó..đôi mắt toàn nước ướt nhòe của nó cứ nhìn
theo, có lẽ nó không còn sức để la thêm nữa..và nó nhìn thấy bàn
tay của Thoại chỉ về phía nó, rồi nắm lại, rồi mở ra và hướng về
phía trái tim của Thoại..nó ôm mặt ngã khuỵu xuống đất..nó hiểu
Thoại đang muốn nói với nó điều gì..Cậu ấy xin lỗi nó và ”Cho đến
khi không còn được ở bên you nữa tôi vẫn sẽ chỉ có you mà
thôi”..
Cánh cửa đóng lại, Nam dẫn nó đến hàng ghế ngồi chờ..sau khi bình
tĩnh được một chút nó mới biết được toàn bộ sự việc..
Gia đình Thoại không giống như những gia đình bình thường, Thoại
mất mẹ từ nhỏ, sống với bố, một người anh trai và một chị gái. Mỗi
đứa con trong gia đình này đều có một người mẹ, giống như những đứa
con rơi rớt lại sau những chuyện tình qua đường, bố Thoại không
quan tâm đến xây dựng gia đình, đối với ông ta tất cả chỉ có sự
nghiệp. Anh trai của Thoại bị bố khinh ghét và không quan tâm, đơn
giản vì theo ông ta, đó là một đứa “bất tài vô tướng”. Sống trong
sự ghẻ lạnh, anh trai Thoại chán đời bỏ nhà ra đi, sống như một tay
xã hội đen thứ thiệt. Người anh này chỉ thương mỗi mình Thoại, và
Thoại cũng vậy, rất yêu thương anh. Thật ra Thoại cũng có quen biết
với những người trong giới giang hồ và cũng là một trong những tay
đua xe khét tiếng từ năm học lớp 10. Nhưng từ khi gặp nó Thoại đã
từ bỏ cái trò tử thần ấy. Không may anh trai Thoại đã gây thù chuốc
oán với một tay chơi khác dẫn tới nhiều vụ ẩu đả rồi bị bắt, để cứu
anh mình, Thoại đã chấp nhận đua xe với bọn người đó. Và bất hạnh
đã xảy ra, vì tránh một em bé nhỏ trong hành trình đua xe, Thoại đã
lạc tay lái và đâm vào thành chắn bên đường..
Lát sau nó thấy một người con trai tóc nhuộm đỏ, áo quần nhếch
nhác, khuôn mặt hớt hải chạy vào. Nam bảo đó là anh trai của Thoại.
Đó đứng lên và nhìn chằm chằm vào kẻ mà Thoại đã chấp nhận hy sinh
để cứu lấy. Người nó run lên từng đợt. Anh ta nhìn thấy nó vội vã
tiến đên:.
- Em là Tường Di? Thoại đâu rồi? Nó đâu? – anh ta hỏi dồn.
Nó không thèm để ý vì sao anh ta lại biết tên nó, nó chỉ im lặng và
nhìn anh ta. Nó giận đến mức không thể nó thêm được gì. Chính người
này đã cướp đi Thoại của nó, chính hắn ta..
Nam chỉ tay về phía cánh cửa phòng cấp cứu im lìm trước mặt rồi lắc
đầu thở dài..Anh ta nhìn rồi khựng lại, nước mắt ứa ra và anh ta
quỳ xuống.
- Tôi là người anh không tốt, tôi là một thằng tối, đáng ra tôi
phải ngăn cản nó, đáng ra tôi phải là người nằm trong đó. Thoại
ơi!.
Anh ta đập đập đầu xuống đất, nhìn thấy sự đau khổ hiện rõ trên
khuôn mặt của người con trai kia mà nó tái lòng.
Chap 18:
Bắt đầu..lại
- Thưa bố mẹ con đi học!
- Uh! Nhớ về sớm ăn cơm!
Nó đến trường với chiếc Sirius màu trắng được ba mua cho chúc mừng
việc nó đậu Đại học. Bây giờ, nó đã là một sinh viên năm cuối
trường Kinh tế. Một trong những ngôi trường “hot” nhất tỉnh
này.
- Ylen! – đó là cái tên quen thuộc của nó mà chỉ có duy nhất một
người gọi.
- Mới sáng sớm mà đã la ỏm lên rôi! – nó vòng tay ra vẻ bề trên khi
bắt gặp Quốc Hy đừng trước mặt mình trong khuôn viên. Quốc Hy cũng
học ở đây, cùng trường với nó, chỉ là sau nó một khóa thôi. Bây giờ
cậu nhóc đã đẹp trai hơn trước rất nhiều, cũng chững chạc hơn và đã
tự lập được.
- Hôm nay đi sớm thế? Ăn sáng chưa? Tôi mời đi ăn!
- Tất nhiên là chưa! Để dành bụng chờ cậu đãi chứ đâu! – nó
cười.
- Vậy thì đi thôi!
Cậu nhóc khoát vai nó, nhưng nó đã hất ra. Từ lâu nó đã không quen
bị người khác vác vai mình.
- Hình như hôm nay là ngày Ken về nước!
- Uh! Mà anh ấy cứ bay qua bay về như cơm bữa. Có gì mà lạ
đâu!
- Có nên ra đón không nhỉ?
- Cậu khùng nó cũng vừa vừa thôi! Anh ấy mới đi được có một tuần,
giờ về nước thì cần gì mà đón.
- Ylen nói cũng đúng! Mà này! Nghe nói Ylen đã xin được việc làm
tại ICall à?
- Uh! Nhưng cũng chỉ là nhân viên hợp đồng mà!
- Tôi cũng muốn đi làm thêm ngoài giờ như thế!
- Thôi đi! Lo mà học để gánh vác cái công ty giải trí to đùng của
ba cậu a kìa! Đừng có sinh tật nữa!
- Nhưng tôi muốn làm quen với môi trường làm việc! chứ học thôi
cũng chả có ích lợi là bao!
- Thôi! Đừng nói nhiều nữa! Ăn đi!
Tan học.
Nó dắt xe ra cổng chuẩn bị lên ga để chạy. Đột nhiên nó nhìn thấy
Phong Ken đang đứng ở cửa xe ô tô vẫy nó. Nó mỉm cười tiến
lại..
- Anh về rồi à? Em cứ tưởng là chiều mới đáp máy bay chứ!
- Tại bên đó chán quá! Công việc cùng làm xong rồi! về sớm cho
khỏe.
- Làm giám đốc coi bộ bận rộn nhỉ? Nhìn anh ai mà tin chỉ mới 23
tuổi chứ!
- Thì vì vậy mới không có ai thèm để mắt tới! vẫn cô đơn lẻ loi đây
nè!
- Lại cái giọng điệu đó. Tại anh kén chọn quá nên thế thôi! em cũng
nhìn thấy hàng tá cô ngày nào cũng gởi hoa gởi quà rồi gọi điện mà
có thấy anh đoái hoài gì đâu!
- Ối dào! Đó toàn là mê gia tài của anh chứ có thích anh đâu!
- Ai bảo thế! Nguyên nhân đầu tiên là vì anh đẹp trai, sau đó mới
đến tiền của anh chứ!
Nó nói xong thì cả hai cùng cười.
Phong Ken bây giờ đã là chủ của một công ty chứng khoán lớn. Ba anh
ta đã quá yếu không đủ sức chèo chống công ty nên đã giao lại hết
cho Ken. Kể cũng tội nghiệp, còn trẻ mà đã chịu một gánh nặng lớn
trên vai.
Năm năm trời trôi qua, vết thương lòng do sự ra đi của Thoại chưa
bao giờ nguôi ngoai trong tim nó. Nhưng nó đã cố gắng chôn dấu nó
đi để sống tiếp vì gia đình và vì chính cuộc đời mình. Ngoài bố mẹ
và chị hai, nó luôn nhận được sự quan tâm và yêu thương của cả Ken
và Quốc Hy, cả hai đối với nó như người anh trai và em trai thân
thiết. Nó cảm thấy mình thật hạnh phúc khi được như vậy. Nó cũng
khóa chặt trái tim mình để chỉ lưu giữ hình bóng của Thoại. Nó nghĩ
rằng có lẽ cả cuộc đời này nó sẽ không rung động trước một ai nữa.
Một lần đã quá đủ với nó.
Ngày mai là ngày đầu tiên nó đi làm. Công ty của nó kinh doanh về
lĩnh vực điện thoại di động, là một chi nhánh ở Việt Nam của tổng
công ty mẹ bên Nhật có trụ sở toàn Châu Á. Với học lực không tồi và
kết quả thực tập khá tốt nên nó được nhận vào làm ở một bộ phận
quan trọng là giao dịch với khách hàng. Cụ thể là kí kết hợp đồng
và giải quyết các vấn đề liên quan đến khách hàng. Và cũng vì lí do
đó nên bộ phận của nó trực thuộc sự quản lí trực tiếp của Giám
đốc.
Tiệc..
Chiều nay nó được Ken tổ chức một buổi tiệc nhỏ chúc mừng nó vừa
tốt nghiệp và kiếm được việc làm, có cả Quốc Hy, Senil và tất nhiên
là không thể thiếu Nam.
- Tôi muốn báo với mọi người một tin quan trọng! – Nam nghiêm nghị,
cậu ta bây giờ đã chững chạc hơn rất nhiều, không biết có phải vì
Senil hay không mà từ một chàng trai hiền lành Nam biến thành một
người mạnh mẽ, quyết đoán và đôi lúc hơi “dữ” một chút, nhưng vì
vậy mới trấn áp được cái chất nam nhi trong người của Senil.
- Chuyện gì mà nghiêm túc dữ vậy? – chúng tôi đồng thanh hỏi.
- Thôi! Anh đừng nói nữa! – Senil nhăn mặt hất hất tay Nam
- Em ngồi yên cái coi! Có gì mà phải ngượng ngùng thế chứ!
- Hai người này mệt à! Giờ có nói hay không đây!
- Có chứ! Chuyện là..Tuần sau chúng tôi sẽ làm đám cưới! – Nam nói
lớn, Senil ôm mặt (có lẽ xấu hổ quá)
- Cái gì? – tất cả chúng tôi đều ngạc nhiên.
- Đó là vì bố của Senil muốn thế! Cô ấy là con một, bố cô ấy cũng
đến tuổi vì thế muốn cưới sớm để có người cùng Senil cai quản cơ
nghiệp. Chúng tôi cũng đủ tuổi kết hôn theo quy định của pháp luật
rồi!
- Ơ! Chuyện này..nhưng có phải quá sớm không? – nó è dè.
- Thì mình cũng nghĩ thế! Nhưng bố cương quyết lắm! Cả bên nhà Nam
cũng đồng ý nữa! – Senil thở dài.
- Sao em có vẻ chán nản thế? Chẳng nhẽ không thích sống với anh à?
Yêu nhau lâu quá nên giờ em chán anh rồi phải không? Đúng là..– Nam
bực mình.
- Em không có ý đó! Nhưng anh không thấy sớm à? Làm gì mà nạc nộ
người ta thế! Bố em còn chưa bao giờ dám la em một câu. Anh quá
đáng nó vừa chứ? – Senil cũng gân cổ, chúng tôi nhìn nhau vừa cười
vừa lắc đầu.
- Bố em là bố em, anh là anh! Cũng vì bố em chiều em quá nên em mới
nam không ra nam nữ không ra nữ, may mà có anh uốn nắn lại đó. Tại
gia tòng phụ, xuất giá tòng phu. Em nghe chưa?
- Anh! Anh quá đáng lắm! – Bây giờ thì Senil chẳng khác nào một cô
gái với đầy đủ cái gọi là “nữ tính và nữ quyền”, năm năm yêu Nam đã
khiến cho nó lột xác hoàn toàn.
- Quá đáng hay không thì tùy em nghĩ! Nhưng bây giờ anh chỉ hỏi em
một câu! Có muốn lấy anh không?
- ..
- Trả lời đi chứ! nếu không muốn thì anh cũng không ép, chúng ta
chia tay đường ai nấy đi, nếu muốn thì yên vị mà chuẩn bị lên xe
hoa về nhà chồng. Sao? Muốn hay không?
- Hix..muốn! – Senil cúi mặt.
- Có thế chứ!
Cả tôi, Quốc Hy và Ken đều cười ồ lên. Cặp đôi này từ khi bắt đầu
đã kì cục rồi, đến bây giờ cũng vậy.
Có nằm mơ nó cũng không ngờ Senil sẽ là người lên xe hoa trước
nó..
Nhưng có lẽ cả đời này nó cũng không có được cái hạnh phúc
đó..
Buổi tiệc diễn ra trong không khí ấm áp. Có lẽ họ biết được những
đau khổ mà nó phải chịu đựng khi mất đi Trần Thoại nên ai cũng luôn
dành cho nó một sự quan tâm đặc biệt, nhất là họ cố gắng không đụng
chạm vào nỗi đau lớn của nó.
- Vài bữa Di sẽ làm phù dâu cho Senil chứ? – Nam cười.
- Tôi ấy à? Như thế có được không? – nó thắc mắc
- Có gì mà được với không được chứ! Mình chỉ muốn cậu làm phù dâu
cho minh thôi à!
- Nhưng ai sẽ là phù rể nhỉ? – Nam nhìn sang Ken và Quốc Hy.
- Chúng tôi? – cả hai đồng thanh.
- Chứ còn ai vào đây nữa!
Thế là mọi người lại cười. Có những người bạn như vậy nó cũng thấy
được an ủi phần nào.
Nỗi đau ùa về
Sáng mai.
Vì Quốc Hy có môn thi trong sáng nay nên cậu ta không tới đưa nó đi
làm được. Và nhiệm vụ đó được giao cho Phong Ken. Mặc dù nó đã nói
là không cần phải như thế và nó có thể tự đi một mình nhưng hai
người đó nhất quyết không chịu.
Nó diện một bộ cánh công sở không đến nỗi nào với đôi giày cao gót
màu nâu mà chị Diên mua tặng. Nhưng việc đi giày cao năm phân quả
là một khó khăn đối với nó.
Ken chở nó đến công ty. Đó là một tòa cao ốc nằm giữa trung tâm
thành phố. Ken đưa xe vào đại sảnh của tòa nhà. Chiếc ô tô dừng
lại, Ken nhanh chóng mở cửa cho nó. Nhưng với cái tính hậu đậu bẩm
sinh thì tất nhiên nó sẽ không suôn sẻ mà bước ra: đầu nó đụng cái
cốp vào thành cửa xe ô tô. Ken lắc đầu rồi đỡ nó ra ngoài.
- Em run lắm à?
- Không! Nhưng cũng không thể nói là bình thường được!
- Tại em cứng đầu quá! Công ty anh cũng cần những người có thực lực
như em mà em không chịu! Cứ đòi làm ở đây!
Nó không nói gì, chỉ cười. Nó không muốn mọi người nghĩ rằng nó nhờ
quen biết mà được nhận vào làm. Nó muốn tự đứng bằng đôi chân của
mình.
Bỗng dưng Ken ôm nó..
- Em đã lớn rồi!
- Anh cũng thế thôi! – nó cười
- Cố lên nhé! Anh sẽ luôn ở bên cạnh em!
- Cám ơn anh! – Ken luôn biết quan tâm nó mỗi khi nó cần.
Ken vào xe, cánh cửa ô tô dần dần đóng lại, cậu ta nhìn sang vẫy
vẫy tay chào nó và nở một nụ cười, nó mỉm cười chào lại. Thật là
hạnh phúc!
Bước vào công ty với đôi mắt ngỡ ngàng. Nó là nhân viên mới đến,
nhìn cái gì cũng lạ lẫm. Nơi này có mọt không gian làm việc cực kì
đạt tiêu chuẩn, nhìn ai cũng tất bật và nghiêm túc. Nó hít một hơi
thật sâu để lấy tinh thần. Cánh cửa thang máy mở ra, nó lặng lẽ
bước vào. Dường như không ai để ý đến sự có mặt của nó, người nào
cũng chăm chăm đôi mắt như đang suy tư điều gì.
Hôm nay cũng là lần đầu tiên nó mặc váy ra ngoài. Công việc của một
nhân viên bắt buộc nó phải ăn mặc như vậy: một bộ vest công sở và
một đôi giày cao gót. Đó đều là những thứ sẽ gây khó khăn trong
việc đi lại cho nó.
Nó tiến vào phòng làm việc để gặp gỡ quản lý. Hình như nó là nhân
viên mới duy nhất trong bộ phận này. Sự xuất hiện của nó khiến cho
cả phòng làm việc dừng lại. Ai cũng nhìn nó như một sinh vật
lạ.
- Chào mọi người! Em tên là La Tường Di! Em là nhân viên mới của
công ty được phân công làm việc ở bộ phận này. Mong mọi người chỉ
bảo thêm! – nó cúi đầu chào rồi cố gắng nở một nụ cười tươi nhất có
thể mặc dù trong lòng đang cực kì hồi hộp.
- Chào em! Chúc mừng em đã trở thành thành viên của bộ phận.
Một người đàn ông tầm ba mươi ăn mặc ra dáng nhân viên công sở tiến
lại mỉm cười và vỗ vai nó. Thì ra là trưởng bộ phận. Ông này hình
như tên là Long.
Những người còn lại trong phòng sau một hồi im lặng bỗng đồng loạt
phổ tay chào mừng nó. Nó thở phào nhẹ nhõm vì đã được chấp
nhận.
- Thì ra đây là nhân viên xuất sắc mới được tuyển vào, nghe danh đã
lâu giờ mới được diện kiến! – một cô ngồi bàn bên trái cất
tiếng.
Nó chỉ cười đáp lễ chứ không dám nói năng gì.
Nó được trưởng phòng chỉ chỗ ngồi làm việc. Không biết sẽ là xui
xẻo hay may mắn khi nó được bố trí ngồi ngay trược mặt phòng giám
đốc (như đã nói với các bạn là bộ phận của nó thuộc sự chỉ đạo trực
tiếp của giám đốc).
Đang làm quen với công việc, nó nghe thấy mấy chị nhân viên trong
phòng ồ lên và có “hơi hướng” nổi loạn. Hình như là giám đốc xuất
hiện. Nó đứng dậy nhìn nhưng không thấy được rõ, chợt trưởng phòng
chạy đến nói với nó:
- Mau! Tới để ra mắt giám đốc mau!
Nó lật đật chạy ra. Vừa bước đến gần nó vừa nhìn thấy cái đầu tóc
ngắn đen nhánh với một dáng người cao đang đứng ở đó. Phải! Đó là
giám đốc của nó!.
Nó đứng ở hàng cuối. Có lẽ đây là ngày đầu tiên giám đốc nhận quản
lý bộ phận của nó nên mới có màn chào hỏi này.
Nó không dám ngẩng mặt lên nhìn giám đốc vì nó cảm thấy hồi hộp. Nó
vốn không phải đứa nhát gan nhưng đây là lần đầu tiên làm việc, nó
không thể bình tĩnh được.
- Chào mọi người! Tôi là Denky Cold! Giám đốc điều hành chi nhánh
ICall tại Việt Nam! Rất hân hạnh được làm quen với mọi người!
Cái tên kì lạ khiến mọi người xì xầm. Nhưng đối với nó cái tên đó
không đáng chú ý bằng giọng nói. Đây là giọng nói đã từ lâu rồi nó
không còn nghe thấy! Một giọng nói đã trở thành ám ảnh trong lòng
nó! Nó sửng sờ ngước mặt lên nhìn..
- Thoại..! – nó thốt lên, đôi mắt tròn đen láy hướng thẳng về phía
có giọng nói ấy.
Mặt nó biến sắc, đôi mắt tối lại. Không thể nào như vậy được! Nó
ngỡ ngàng đến thắt lòng! Gương mặt giám đốc nhìn nó. Vẫn đôi mắt
ấy, vẫn nét mặt ấy! Không! Không thể nào! Nó hoảng loạng.
Chap 19:
Tình yêu..mới..
- Di! Em làm sao thế? – trường phòng hỏi nhỏ nó khi thấy thái độ
bất bình thường của nó.
- Đây là nhân viên mới của công ty phải không? – giọng nói ấy một
lần nữa lại cất lên như chém vào tim nó những nhát dao đau đớn.
Chao ôi! Nối đau năm năm trời nó chôn dấu giờ lại rỉ máu! Đôi mắt
nó nhìn sâu vào con người đứng trước mặt mình. Cái con người kì lạ
mà nó ngỡ rằng chính là hình bóng của Trần Thoại yêu dấu ngày xưa
trở về.
- Tôi xin lỗi! – nó cố kìm nén hết sức để không òa khóc rồi ôm mặt
chạy đi.
Mọi người nhìn theo. Những ánh mắt đầy khó hiểu!
Nó chạy ra sân sau của công ty và ngồi xuống trên thành đá hai bên
bồn hoa. Nó khóc. Năm năm trước nó cũng khóc như vậy trước cái chết
của Thoại. Bây giờ nỗi đau lại trở về! Nó những tưởng mình đã chai
sạn trước tất cả, sẽ không khóc, sẽ không đau khổ thêm lần nữa
nhưng..nó khóc to hơn. Đã bao đêm nó mơ thấy Trần Thoại trở về
nhưng cũng không đau đớn bằng lúc này, khi mà cái hình bóng đó hiện
diện ngay trước mắt nó. Quá bất ngờ và nghiệt ngã. Sao có thể có
người giống đến như thế được chứ? nó không thể hiểu..
Nó trở về phòng làm việc trong trạng thái cực kì tồi tệ. Giờ đây nó
không còn tinh thần làm việc nữa, nó muốn vào để xin trưởng phòng
nghỉ ngày hôm nay.
- Di! Bị trúng gió à? Mặt em trông ghê lắm đó! – chị ngồi bên cạnh
hỏi. – Không sao! Em chỉ hơi mệt trong người!
- Giám đốc mình đẹp trai quá xá luôn! Tao thật không ngờ công ty có
vị sếp đẹp hoành tráng như vậy đấy!
- Trời ơi! Cái khuôn mặt quá ư hoàn hảo, lại cao ráo nữa chứ! Trên
một mét tám chứ có ít đâu!
- Nghe đâu là con trai của tổng giám đốc đó! Trước sau gì cái gia
sản kếch xù này cũng thuộc về giám đốc. Chao ôi! Ai mà làm vợ giám
đốc thì quả là tu bảy kiếp mới được!
Đó là những gì nó nghe được từ lời bàn tán của mấy chị trong phòng.
Tai nó ù đặc. Nó nhìn vào trong phòng giám đốc qua cái cửa kính
trong veo. Anh ta đang ngồi cúi mặt chống tay lên đầu như đang suy
nghĩ điều gì đó. Nước mắt nó lại ứa ra. Không biết trưởng phòng đi
đâu rồi. Nó không thể ở đây thêm nữa, nếu không sẽ tan nát
mất.
Nhưng chờ mãi không thấy trưởng phòng về, nó đành xách cặp đứng dậy
rồi nhờ mấy chị trong phòng xin phép thay mình.
Nó bắt taxi về nhà, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Những tưởng nỗi
đau đã tan biến nhưng sự xuất hiện của Cold đã khiến nó cảm nhận
được rằng vết thương ngày xưa vẫn còn sâu lắm! mãi mãi không thể
lành lại được!
- Di! Sao đi làm về sớm thế?
- Chị tới chơi à? Em hơi mệt, em lên phòng đây!
Chị Diên nhìn nó nhưng cũng im lặng. Từ khi chứng kiến nỗi đau khổ
của đứa em gái khi bạn trai ra đi thì chị ấy đã hiểu ra thêm nhiều
điều. Là rằng nỗi đau của bản thân không phải là nỗi đau duy nhất,
và cũng không phải chỉ có bản thân mình mới là người phải chịu đựng
đau thương.
Hai năm trước chị Diên đã kết hôn với anh Vũ. Cuối cùng thì chị ấy
cũng chấp nhận chọn anh Vũ làm bến đỗ cuối cùng của cuộc đời. Nhóc
Bin giờ đã mười một tuổi, không mập ú như trước nhưng vẫn dễ
thương, anh Vũ yêu Bin như con. Nó cũng hạnh phúc thay cho chị. Ai
mà ngờ rằng cuối cùng người phải chịu nỗi đau và chôn mình trong
nỗi đau tình cảm lại là nó chứ không phải là chị Diên. Biết bao giờ
nó mới thoát khỏi thì bản thân nó cũng không biết được nữa.
Nó lên phòng và nằm xuống giường. Mắt nó ngước sang phía bàn học,
nơi có chiếc huy hiệu ngày xưa mà Thoại tặng, nó tự an ủi mình rằng
đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, là rằng Thoại đã vĩnh viễn
rời khỏi thế gian này, nhưng nước mắt vẫn chảy..
Tối đến, nó nhận được tin nhắn của Ken, của Quốc Hy, Nam và Senil.
Tất cả đều hỏi xem nó đi làm ngày đầu tiên như thế nào rồi động
viên nó. Nó thở dài rồi ngủ thiếp đi trong nỗi buồn vô hạn.
Nó thức giấc khi tia nắng đầu tiên của ngày mới rọi xuống mắt nó.
Cả đêm hôm qua nó đã cố trấn an mình và nghĩ ra cách để có thể bình
tĩnh trước mặt giám đốc.
Sau khi ăn sáng và thay áo quần, nó lái xe đến công ty. Gương mặt
được phớt thêm chút phấn cũng không che được nỗi buồn và sự phờ
phạc trên nét mặt nó lúc này.
Nó bước vào phòng, chào hỏi mọi người rồi trở về chỗ ngồi. Nó không
dám nhìn về phía phòng giám đốc. Nó đang cố tạo cho mình một bản
lĩnh để vượt qua.
Giám đốc đến.
- La Tường Di! Cô vào phòng tôi ngay lập tức!
Nó sửng sờ khi nghe giám đốc gọi tên mình.
Ăn trưa..
- Xui cho em rồi! – mấy chị xung quanh nhìn nó với vẻ cảm
thông.
Nó đứng dậy. Có tránh cũng không tránh được cả đời, cứ đối diện là
hơn. Nó tự nhủ như thế rồi thu hết can đảm bước vào.
Nó gõ cửa.
- Vào đi!
- Giám đốc gọi tôi có việc gì ạ? – nó hỏi, mặt vẫn cúi gầm
xuống.
- Cô tiến lại gần đây!
Nó không nhúc nhích.
- Tôi bảo cô tiến lại gần đây! – anh ta la lớn.
Nó giật mình và tiến từng bước.
- Cô là nhân viên hay là giám đốc mà muốn lúc nào thì về lúc đó hả?
– anh ta đập bàn quát lớn.
Nó ngẩng mặt lên. Nhưng không phải vì sợ mà là bất ngờ vì thái độ.
Ngay cả cách bộc lộ sự giận dữ cũng giống Thoại. Nó ngơ
người.
- Tôi nói mà cô coi như không chút giá trị nào ư? Sao lại đứng ngây
người ra thế hả?
- Xin lỗi giám đốc! tôi không cố ý! Chỉ là..– nó giật mình và bắt
đầu hối lỗi.
- Cô không cần phải giải thích gì nhiều! Lương tháng này của cô sẽ
bị trừ 50%! Cô về chỗ làm việc đi! – giám đốc phán một cách lạnh
lùng.
Nó thoáng bất ngờ nhưng cũng không phản ứng gì. Nó không thiết tha
với lương bổng. Trong hoàn cảnh như thế này lại càng không. Nó lẳng
lặng rời phòng giám đốc và về chõ ngồi.
Mọi người nhìn nó với ánh mắt xót xa. Mới vào công ty chưa đầy hai
ngày mà đã có chuyện với giám đốc. Nó đúng là không may.
- Em không sao chứ? Lần sau đừng làm Cold nổi giận nữa! anh ta nổi
tiếng với sự máu lạnh đúng như tên gọi của mình đấy! – chị ngồi bên
quay sang an ủi.
Bây giờ nó mới tìm được một điểm khác nhau giữa Cold và Thoại. Điều
này khiến nó yên lòng phần nào. Thoại dù có nóng nảy đến đâu, có
lạnh nhạt như thế nào cũng không bao giờ đối xử với nó như
thế.
Nó bắt đầu công việc với đống sổ sách. Lần đầu tiên tiếp xúc nên
khá cứng tay. Nó phải chạy quanh phòng hỏi han mọi người. Nét mặt
vui tươi đã dần hiện ra trên khuôn mặt nó.
Giờ nghỉ trưa.
Nó xuống phòng ăn của công ty, thời gian không có nhiều để nó về
nhà. Nó tiến lại cầm khay và bắt đầu chọn thức ăn. Nhưng tháng năm
thực tập ở công ty lớn cũng đem lại cho nó nhiều kinh nghiệm sống.
Ví như việc ăn uống. Nó không mấy lúng túng. Sau khi chọn xong thức
ăn, nó đảo mắt nhìn quanh kiếm chỗ ngồi. Nhưng có vẻ tình hình
không mấy khả quan. Nó bưng khay thức ăn len lỏi giữa những hàng
ghế mong tìm được một chỗ trống. Ánh mắt nó sáng lên khi nhìn thấy
một bàn ăn chỉ mới có một người, người đó đang ngồi quay mặt với
nó, vui mừng nó cầm khay thức ăn chạy đến và cất tiếng hỏi:
- Xin lỗi! tôi có thể ngồi đây được không?
Người đó không nói năng gì, quay mặt lại nhìn nó.
- Ơ! Giám đốc!
Nó giật mình.
Tin sét đánh..
- Xin lỗi! tôi không biết là giám đốc!
Nó cúi đầu xin lỗi rồi nhanh chóng chuyển hướng đi chỗ khác.
- Cô ngồi xuống đi!
Cold cúi mặt xuống ăn tiếp. Nó chần chừ một lúc rồi cũng ngồi
xuống. Đây có lẽ là bàn trống duy nhất lúc này. Nó chợt thấy lạ là
tại sao không ai tới bàn này ngồi ăn mặc dù phòng ăn đã kín chỗ.
Lúc nó ngồi xuống thì những nhân viên xung quanh đều ngước nhìn với
vẻ ngạc nhiên. Nó không hiểu..
Nó cố gắng chỉ ăn thôi chứ không ngẩng đầu lên nhìn. Nó sợ lại nhìn
thấy khuôn mặt giám đốc. Nhưng nó lại có một cảm nhận kì lạ rằng
Cold đang nhìn nó.
Giải quyết mớ thức ăn với tốc độ nhanh nhất có thể. Đang định chào
giám đốc để trở về phòng làm việc thì..
- Này! – Cold kéo ống khăn giấy bên cạnh rồi lôi ra một tờ khăn
giấy đưa cho nó.
Nó tròn mắt.
- Không cần phải ngạc nhiên như thế! Tôi không muốn nhân viên của
mình ăn uống thiếu vệ sinh. Miệng của cô không được sạch cho lắm! –
Cold nói đều đều.
Nó hốt hoảng vội lấy khăn giấy trong hộp lau miệng. Có lẽ vì ăn
nhanh quá nên thế. Nhưng nó không ngờ hành động từ chối tờ khăn
giấy mà giám đốc đưa cho lại trở thành một sự kiện mang tính “lịch
sử” đối với những người xung quanh.
Nó bước nhanh về phía thang máy. Vừa đi vừa nghĩ ngợi lung tung. Dù
đã cố gắng kiềm chế nhưng nó vẫn nhìn giám đốc thành Thoại, nó luôn
ngỡ đó là Trần Thoại của nó. Thang máy mở cửa, nó vội bước vào rồi
nhấn nút..
- Khoan!
Đó là tiếng của Cold, anh ta không biết đã đi theo nó từ khi nào.
Nó ngước nhìn giám đốc rồi quay nhanh mặt về hướng khác. Cold bước
vào rồi lẳng lặng đứng bên cạnh, hai tay đút vào túi quần. Tim nó
đập mạnh, đứng gần Cold nó không thể bình tĩnh được. Chợt cửa thang
máy mở ra, có rất nhiều người đang đứng đợi để bước vào, không suy
nghĩ nhiều nó bước ra ngoài. Nhưng ai đó níu tay nó và lôi trở vào.
Là Cold..
- Cô định đi đâu khi gần đến giờ làm việc rồi hả? Phòng làm việc
nằm trên tầng 4, không phải tầng này! – giám đốc nói với thái độ
hơi giận.
Nó ngớ người ra. Cold nói đúng. Phòng làm việc của nó nằm ở tầng 4.
Thế mà nó lại quên..
Thang máy lúc này đông ngịt người. Nó và Cold đứng ở hàng sau.
Không hiểu sao Cold vẫn nắm chặt lấy tay nó không buông ra. Cái cảm
giác đang đứng bên cạnh Trần Thoại lại trở về. Nó giật mình rút tay
ra. Đôi mắt đã đỏ hoe. Nó lặng lẽ nhìn lên, gương mặt giám đốc quả
thật là đẹp. Nếu như Thoại của nó còn sống đến bây giờ thì chắc hẳn
cũng đẹp trai như thế. Càng nghĩ nó càng đau đớn. Không để nước mắt
trào ra, nó nhanh chóng lấy tay che mặt rồi quay sang phía
khác.
Không biết người khác ra sao. Nhưng những gì xảy ra trong suốt năm
năm qua khiến nó nhận ra rằng cái chết của Thoại càng khiến cho nó
yêu Thoại nhiều hơn, gấp bội lần khi còn được ở cạnh cậu ấy. Và
cũng vì thế mà nỗi đau càng ngày càng sâu sắc hơn.
Trở về phòng, nó nhanh chóng bắt tay vào làm việc một cách cật lực
để mong nguôi đi những suy nghĩ lung tung.
- Mấy chị biết gì chưa? Em có một thông tin cực hot về Giám đốc của
mình nhé! – Chị ngồi bên liếng thoáng.
Nó cố gắng không bận tâm.
- Chuyện gì thì nói nhanh đi!
- Nghe đâu hồi sáng có con nhỏ nào đó ở bộ phận thiết kế đem quà
tới tỏ tình với Cold phòng mình đó!
- Trời đất ơi! Nhỏ nào mà gan thế?
- Bởi vậy mới nói, nhưng điều đó không đáng chú ý bằng những gì
Giám đốc nói với cô ta đâu!
- Nói gì? kể nhanh đi!
- Giám đốc không phản ứng gì kịch liệt cho lắm. Chỉ nói với cô ta
đúng một câu rồi sau đó đi thẳng. Còn con nhỏ đó đứng khóc um
lên.
- Câu gì?
- Nguyên văn là như thế này: “ Cám ơn! Nhưng tôi đã có vợ rồi!”.
Thế có chết không chứ!
- Hả? Cái gì cơ? Cold có vợ rồi ư?
Mấy chị trong phòng náo loạn cả lên khi nghe tin sét đánh đó. Còn
nó, dù biết chuyện không can dự đến mình nhưng thực sự nó ngỡ
ngàng, đánh rơi cả tập tài liệu xuống đất. Cold đã có vợ rồi
sao?
————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.KhocTham.MoBi. Chúc bạn có
những giây phút vui vẻ.
www.KhocTham.MoBi – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di
động…!
————————-
Chap 20:
Hình bóng..
Nó về nhà như người mất hồn. Không buồn ăn cơm nó leo thẳng lên
giường và nằm ngủ. Sự kiện Cold có vợ cứ ám ảnh nó. Nó chợt thấy có
lỗi với Thoại. Từ khi Thoại ra đi trong lòng nó không có hình bóng
nào khác. Nhưng từ khi Cold xuất hiện thì mọi chuyện thay đổi hoàn
toàn. Nó nghĩ về Cold nhiều hơn. Dù đã cố gắng nhưng nó vẫn không
thôi nghĩ về cái con người kì lạ ấy..
Chỉ còn vài ngày nữa là Senil lên xe hoa. Nó cũng tất bật ríu rít
cùng con bạn thân lo chuyện cưới hỏi. Nó cảm nhận được niềm vui của
nhỏ bạn, nó cũng mừng thầm cho Senil. Nhưng đôi lúc nó lại thấy xót
xa cho mình.
Hôm nay là ngày thứ 6 kể từ khi nó đến công ty này làm việc. Trong
phòng nó là người ít nói nhất mặc dù đây không phải là cá tính của
nó. Cứ hễ nhìn thấy Cold là nó tưởng là Thoại. Nhưng lâu dần nó
cũng cố che dấu đi những nỗi ám ảnh ấy.
- Trưởng phòng, nói người đem cho tôi một cốc cà phê!
Cold vừa bước vào phòng vừa nói.
Công việc bưng bê kiểu này vốn dĩ chẳng ai ham nhưng không hiểu sao
mấy chị trong phòng lại giành nhau làm. Nó nhìn mà thây khó hiểu.
Chợt Cold mở cửa phòng ló mặt ra rồi phán một câu xanh rờn khiến
mấy chị tiu nghỉu:
- Tôi muốn người đó là La Tường Di!
Nó đứng phắt dậy. Tại sao lại là nó chứ?
Mấy chị trong phòng sau một hồi buồn như chuối héo cũng trở lại rôm
rả:
- Em lọt vào tầm ngắm của Cold rồi đó! Mấy chị đây nói thế nào cũng
thuộc loại già cả rồi nên không với tới nỗi. Em còn trẻ thì cố
chinh phục sếp đi. Tụi chị ủng hộ hết mình!
- Tầm bậy! Sếp có vợ rồi bà!
- Ừ nhỉ!
- Mấy chị đừng nói như thế! nếu sếp nghe được thì phiền lắm! – nó
vừa cười vừa nhăn mặt.
Nó bưng tách cà phê đặt lên khay rồi đem vào phòng giám đốc, đến
trước phòng, nó gõ cửa.
- Vào đi!
Nó đẩy cửa bước vào. Nhẹ nhàng đặt cốc cà phê lên bàn rồi quay lưng
đi.
Nhưng giám đốc cầm tay níu lại. Lần thứ hai..
- Tôi chưa cho phép cô ra khỏi đây cơ mà! Đặt nó lên bàn rồi ngồi
xuống đi.
Nó định gân cổ cãi lại như cá tính vốn dĩ của mình nhưng nhìn ánh
mắt nghiêm nghị của Cold nó lại không dám. Nó kéo ghế và ngồi
xuống. Giám đốc đưa cốc cà phê lên miệng rồi xoay ghế một vòng, một
phong cách đúng chất của những người làm sếp. Nó thoáng thấy một
vết sẹo khá dài trên trán đã được tóc mái che lại của Cold. Nó rùng
mình. Càng lúc nó càng thấy Cold giống Thoại, giống đến kì lạ cho
dù Thoại tóc nhuộm vàng và không bị cận còn Cold tóc lại đen nhánh
và có một cặp kính gọng đen trên mặt. Cold nhìn nó, ánh mắt khác
thường, nó cúi đầu xuống, nó không muốn đối diện với Cold, nó lại
sợ nỗi đau trở về.
“Chiến tranh”..
Cốc cà phê nhỏ nhưng không hiểu sao Cold lại uống nó lâu đến thế,
gần..một tiếng đồng hồ! Nó cũng không hiểu mình ngồi ở đây như thế
này để làm gì. Sức chịu đựng có hạn, nó bực mình lên tiếng:
- Thưa giám đốc, anh có việc gì muốn tôi thực hiện thì làm ơn nói
cho tôi biết, tôi không muốn ngồi như thế này.
- Tôi muốn cô ngồi như thế!
- Anh..! Xin lỗi! tôi không muốn tiếp tục cái công việc quái dị này
nữa!
Nó đứng dậy.
- Tôi là sếp hay cô là sếp?
- Anh là sếp! Nhưng không phải cứ là sếp thì muốn sai khiến người
khác làm theo ý của mình!
- Nhưng tôi lại muốn như thế đấy! Nếu cô không nghe theo thì đừng
trách tôi không nể tình!
- Anh thật quá đáng! Trong hợp đồng làm việc không có điểu khoản kì
cục này, vì thế anh không có quyền đuổi việc tôi! – nó bắt đầu nổi
giận thực sự, nhưng không hiểu sao Cold không tức tối mà lại thoáng
cuời, vẻ mặt rạng rỡ.
- Nhưng tôi có
Lên Đầu Trang 